Chủ Nhật, 20 tháng 9, 2015
21/9/2015 - Con gái của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng mạnh tay đấu giá nhất
Sáng 20.9.2015, tại Sài Gòn đã diễn ra buổi đấu giá sách quý, hiếm. Bà Nguyễn Thị Thanh Phượng, con gái của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là chủ nhân mới của quyển Cochichine (Nam Kỳ) do Phủ toàn quyền Đông Dương thực hiện, NXB Gastaldy in tại Sài Gòn năm 1931.
Đây là quyển sách thuộc bộ sưu tập của nhà báo Hà Văn Bảy, xuất bản nhân cuộc triển lãm thuộc địa tại Paris năm 1931.
Điều đáng quý là quyển này được bảo quản tốt, còn đầy đủ các bản đồ in kèm, và nhiều hình ảnh về cảnh sinh hoạt, kiến trúc xây dựng của Đông Dương xưa…
Sách được khởi đấu ở mức giá 5 triệu đồng. Lượt đấu kịch tính vì kéo dài qua các bước: 5.060.000 đồng - 5.500.000 đồng, 5.600.000 đồng với hai "đối thủ" tham gia là ông Dương Thanh Hoài - phó giám đốc Nhã Nam - và bà Thanh Phượng.
Ông Hoài cho biết hiện Nhã Nam chưa có quyển này và muốn đấu thắng để lưu 1 bản Cochichine, nhất là quyển này chất lượng rất tốt.
Nhưng khi bà Phượng nâng giá lên mức 10 triệu đồng thì ông Hoài đứng lên tuyên bố nhường.
15 ấn phẩm và giá đấu thắng:
Tờ nhạc Mùa thu cho em, tác giả Ngô Thụy Miên: 100.000 đồng
Sách Việt Nam phong tục, tác giả Phan Kế Bính, 1975: 270.000 đồng
Sách Nói với tuổi hai mươi, tác giả Thích Nhất Hạnh, 1973: 260.000 đồng
Tri Tân tạp chí số 98, năm 1943: 300.000 đồng
Tờ nhạc Thà làm giọt mưa, tác giả Phạm Duy: 150.000 đồng
Tờ nhạc Chuyện hẹn hò, tác giả: Trần Thiện Thanh: 100.000 đồng
Sách La musique et le monde, tác giả Trần Văn Khê, 1995: 2.100.000 đồng
Món ngon Hà Nội, tác giả Vũ Bằng, 2014: 300.000 đồng
Bác sĩ Ai-Bô-Lít, 1984: 1.000.000 đồng (bà Thanh Phượng thắng)
Tờ nhạc Diễm xưa, tác giả Trịnh Công Sơn: 150.000 đồng
Đầu xuân ra sông giặt áo, tác giả Nguyễn Nhật Ánh, 1986: 300.000 đồng
Việt Nam văn hóa sử cương, tác giả Đào Duy Anh, 1951: 2.500.000 đồng (Gs Ngô Bảo Châu thắng)
Cochichine, Phủ toàn quyền Đông Dương thực hiện, 1931: 10.000.000 đồng
Vang bóng một thời, tác giả Nguyễn Tuân, 1963: 800.000 đồng
Kiều, Nguyễn Văn Vĩnh dịch ra tiếng Pháp, in song ngữ 1951: 2.800.000 đồng.
Đây là quyển sách thuộc bộ sưu tập của nhà báo Hà Văn Bảy, xuất bản nhân cuộc triển lãm thuộc địa tại Paris năm 1931.
Điều đáng quý là quyển này được bảo quản tốt, còn đầy đủ các bản đồ in kèm, và nhiều hình ảnh về cảnh sinh hoạt, kiến trúc xây dựng của Đông Dương xưa…
Sách được khởi đấu ở mức giá 5 triệu đồng. Lượt đấu kịch tính vì kéo dài qua các bước: 5.060.000 đồng - 5.500.000 đồng, 5.600.000 đồng với hai "đối thủ" tham gia là ông Dương Thanh Hoài - phó giám đốc Nhã Nam - và bà Thanh Phượng.
Ông Hoài cho biết hiện Nhã Nam chưa có quyển này và muốn đấu thắng để lưu 1 bản Cochichine, nhất là quyển này chất lượng rất tốt.
Nhưng khi bà Phượng nâng giá lên mức 10 triệu đồng thì ông Hoài đứng lên tuyên bố nhường.
15 ấn phẩm và giá đấu thắng:
Tờ nhạc Mùa thu cho em, tác giả Ngô Thụy Miên: 100.000 đồng
Sách Việt Nam phong tục, tác giả Phan Kế Bính, 1975: 270.000 đồng
Sách Nói với tuổi hai mươi, tác giả Thích Nhất Hạnh, 1973: 260.000 đồng
Tri Tân tạp chí số 98, năm 1943: 300.000 đồng
Tờ nhạc Thà làm giọt mưa, tác giả Phạm Duy: 150.000 đồng
Tờ nhạc Chuyện hẹn hò, tác giả: Trần Thiện Thanh: 100.000 đồng
Sách La musique et le monde, tác giả Trần Văn Khê, 1995: 2.100.000 đồng
Món ngon Hà Nội, tác giả Vũ Bằng, 2014: 300.000 đồng
Bác sĩ Ai-Bô-Lít, 1984: 1.000.000 đồng (bà Thanh Phượng thắng)
Tờ nhạc Diễm xưa, tác giả Trịnh Công Sơn: 150.000 đồng
Đầu xuân ra sông giặt áo, tác giả Nguyễn Nhật Ánh, 1986: 300.000 đồng
Việt Nam văn hóa sử cương, tác giả Đào Duy Anh, 1951: 2.500.000 đồng (Gs Ngô Bảo Châu thắng)
Cochichine, Phủ toàn quyền Đông Dương thực hiện, 1931: 10.000.000 đồng
Vang bóng một thời, tác giả Nguyễn Tuân, 1963: 800.000 đồng
Kiều, Nguyễn Văn Vĩnh dịch ra tiếng Pháp, in song ngữ 1951: 2.800.000 đồng.
Ngọc Thịnh
Thứ Hai, 14 tháng 9, 2015
15/9/2015 - Méo mặt
Hai ngày 12 và 13-9 vừa qua, nhiều trường đã tổ chức họp phụ huynh đầu năm. Sau khi kết thúc các cuộc họp, nhiều người đã phải ngậm đắng nuốt cay với hàng tá khoản thu mang tên quỹ phụ huynh.
Quỹ phụ huynh nằm trong danh mục các khoản thu tự nguyện, thu theo thỏa thuận giữa các phụ huynh nhưng ngày càng bị biến tướng, khoản tự nguyện này trở thành áp đặt ở hầu hết các trường học.
Mức đóng góp tùy tâm nhưng theo chủ trương chung của hầu hết nhà trường, thì tối thiểu mỗi lớp từ 5 triệu đồng trở lên. Lớp có 40 học sinh, như thế chia bình quân ra mức tối thiểu; còn phụ huynh nào có điều kiện đóng nhiều hơn thì càng tốt.
“Mới chỉ là các khoản tạm thu nhưng phụ huynh khối lớp 9 như chúng tôi phải đóng tổng cộng đến 3,14 triệu đồng. Đáng nói là có những khoản như tiền xét tốt nghiệp, tiền làm bằng là 135.000 đồng, rồi tiền hình, tiền ấn phẩm. Tôi có cảm giác bước chân vào trường học là cái gì cũng bị quy ra tiền. Đến quyền được xét tốt nghiệp cũng quy thành tiền thì chúng tôi không hiểu nổi!”.
Nhiều phụ huynh đã chia sẻ ý kiến như vậy.
Bộ Giáo dục và Đào tạo có quy định về "Điều lệ Ban Đại diện cha mẹ học sinh". Theo đó, kinh phí hoạt động của ban đại diện có được từ sự ủng hộ tự nguyện của ban đại diện và nguồn tài trợ hợp pháp khác cho ban đại diện; kinh phí hoạt động của ban đại diện cha mẹ học sinh trường được trích từ kinh phí hoạt động của các ban đại diện lớp theo khuyến nghị của cuộc họp toàn thể các trưởng ban đại diện đầu năm học.
Như vậy, ban đại diện được quyền sử dụng nguồn quỹ theo thỏa thuận giữa các phụ huynh, nhưng ràng buộc ở chỗ phải có sự tham mưu, bàn bạc với hiệu trưởng. Vì vậy mới có khoản thu hộ, chi hộ ở các trường.
Mức đóng góp tùy tâm nhưng theo chủ trương chung của hầu hết nhà trường, thì tối thiểu mỗi lớp từ 5 triệu đồng trở lên. Lớp có 40 học sinh, như thế chia bình quân ra mức tối thiểu; còn phụ huynh nào có điều kiện đóng nhiều hơn thì càng tốt.
“Mới chỉ là các khoản tạm thu nhưng phụ huynh khối lớp 9 như chúng tôi phải đóng tổng cộng đến 3,14 triệu đồng. Đáng nói là có những khoản như tiền xét tốt nghiệp, tiền làm bằng là 135.000 đồng, rồi tiền hình, tiền ấn phẩm. Tôi có cảm giác bước chân vào trường học là cái gì cũng bị quy ra tiền. Đến quyền được xét tốt nghiệp cũng quy thành tiền thì chúng tôi không hiểu nổi!”.
Nhiều phụ huynh đã chia sẻ ý kiến như vậy.
Bộ Giáo dục và Đào tạo có quy định về "Điều lệ Ban Đại diện cha mẹ học sinh". Theo đó, kinh phí hoạt động của ban đại diện có được từ sự ủng hộ tự nguyện của ban đại diện và nguồn tài trợ hợp pháp khác cho ban đại diện; kinh phí hoạt động của ban đại diện cha mẹ học sinh trường được trích từ kinh phí hoạt động của các ban đại diện lớp theo khuyến nghị của cuộc họp toàn thể các trưởng ban đại diện đầu năm học.
Như vậy, ban đại diện được quyền sử dụng nguồn quỹ theo thỏa thuận giữa các phụ huynh, nhưng ràng buộc ở chỗ phải có sự tham mưu, bàn bạc với hiệu trưởng. Vì vậy mới có khoản thu hộ, chi hộ ở các trường.
Minh Châu
15/9/2015 - Ông Nguyễn Sinh Hùng bị bắt về tội chống Nhà nước
“Tôi nói thật là ta phát biểu nhiều khi cũng vi phạm, bắt cũng được đấy. Nói như vậy để thấy là không thể để một cái tội chống nhà nước quy định chung chung như vậy, muốn bắt ai thì bắt, đâu có được”, Chủ tịch Quốc hội, ông Nguyễn Sinh Hùng đã phát biểu như vậy tại phiên thảo luận về Bộ luật hình sự (sửa đổi) hôm 14-9 tại Hà Nội.
Nếu như ông Hùng quyết tâm làm như đã nói, thì ngay sáng hôm nay 15-9, ông Nguyễn Sinh Hùng phải phát hành ngay văn thư yêu cầu rà soát lại toàn bộ những người đã bị kết án hoặc đang bị tạm giam, cáo buộc về những tội danh "chống phá Nhà nước, xâm phạm lợi ích Nhà nước", xem thực chất họ có đáng bị kết án, buộc tội không hay chỉ vì sự quy chụp, lạm dụng những quy định chung chung, mơ hồ trong các điều luật liên quan để trừng trị những người có ý kiến khác biệt nhưng bất lợi cho những "nhóm lợi ích" nào đó.
Nếu rà soát như vậy, tin rằng ông Nguyễn Sinh Hùng sẽ yêu cầu trả tự do cho nhiều người đang bị giam cầm, trong đó có Tạ Phong Tần, có Anhbasam tức Nguyễn Hữu Vinh.
Hôm nay 15-9 là kỷ niệm sinh nhật của Tạ Phong Tần và Nguyễn Hữu Vinh. Cả hai đều ở trong nhà tù vì cái tội mà ông Nguyễn Sinh Hùng cho rằng nếu không ngồi ghế chủ tịch Quốc hội, ông cũng có thể xộ khám.
Nếu như ông Hùng quyết tâm làm như đã nói, thì ngay sáng hôm nay 15-9, ông Nguyễn Sinh Hùng phải phát hành ngay văn thư yêu cầu rà soát lại toàn bộ những người đã bị kết án hoặc đang bị tạm giam, cáo buộc về những tội danh "chống phá Nhà nước, xâm phạm lợi ích Nhà nước", xem thực chất họ có đáng bị kết án, buộc tội không hay chỉ vì sự quy chụp, lạm dụng những quy định chung chung, mơ hồ trong các điều luật liên quan để trừng trị những người có ý kiến khác biệt nhưng bất lợi cho những "nhóm lợi ích" nào đó.
Nếu rà soát như vậy, tin rằng ông Nguyễn Sinh Hùng sẽ yêu cầu trả tự do cho nhiều người đang bị giam cầm, trong đó có Tạ Phong Tần, có Anhbasam tức Nguyễn Hữu Vinh.
Hôm nay 15-9 là kỷ niệm sinh nhật của Tạ Phong Tần và Nguyễn Hữu Vinh. Cả hai đều ở trong nhà tù vì cái tội mà ông Nguyễn Sinh Hùng cho rằng nếu không ngồi ghế chủ tịch Quốc hội, ông cũng có thể xộ khám.
Nguyễn Gia Định
14/9/2015 - Nghề giáo viên: mô phạm hay sáng tạo?
Không biết tự bao giờ, người thầy đã bị xã hội “dán nhãn” mô phạm. Hễ là giáo viên thì phải mặc áo có cổ, vác cái cặp to, bước thẳng và mắt nhìn về phía trước, không nói tục chửi bậy hay ăn quà vặt trên vỉa hè…
Nghề khác thì có thể mày tao chí tớ dọa nạt người khác, nhưng hễ đã mang danh thầy cô giáo mà trót nhỡ phát ngôn thiếu mô phạm là ngay lập tức hứng búa rìu dư luận.
Cái mác mô phạm, dần dần đã trở thành một định kiến và sợi dây trói buộc đối với bất cứ ai muốn vào ngành sư phạm, sẽ trở thành giáo viên và đã là giáo viên. Không ít học sinh phổ thông đã có chung một quan niệm như thế, và đó là lí do tại sao những bạn cá tính, giàu khả năng sáng tạo, năng động và thực tế lại ít khi lựa chọn bó mình trong một cái nghề mà họ cho rằng quá nhiều công thức.
Thậm chí, một vài bạn trong số những kẻ tài tử này, vì duyên phận, may hay là không may sa lưới một trường Sư phạm, thì sau một, hai năm học, đã ngay lập tức được liệt vào hàng “cá biệt”, nào là nghênh ngang phách lối, không biết kính trên nhường dưới, nào là ăn mặc chả giống ai, tóc mỗi ngày một kiểu, quần áo thì toàn tông màu chóe, nào là phát ngôn bừa bãi…
Một số bạn, tự thấy mình khác với đám đông ù lì, bất mãn với một môi trường nhàn nhạt vô âm sắc, đã tự giác đứng vào hàng các bộ tộc thiểu số, và lập sân chơi riêng. Không ít người trong số đó, cuối cùng, đã không thể thích nghi, và lựa chọn rẽ sang hướng khác, từ bỏ cái nghề mà mình đã được đào tạo chính qui, tốn không biết bao nhiêu tiền của, thời gian và công sức.
Trong số những kẻ gai góc đã có cơ may/ hay là không may tiếp tục bám trụ với nghề, có nghĩa là trở thành giáo viên ở một trường công hay trường tư nào đó, thì có đến một nửa sẽ bị bào mòn và gọt tròn đi trong các môi trường phổ thông.
Bị cuốn vào một vòng xoáy của những việc lặt vặt tủn mủn, giấy tờ sổ sách, thi giáo viên giỏi, trông thi, chấm thi, trả bài, dạy thêm, họp thi đua…, sau vài năm, cái ý chí muốn thay đổi một cái gì đó, cái cá tính gai góc muốn khẳng định mình là một giáo viên khác biệt, những ý tưởng sáng tạo và lòng nhiệt tình hăm hở buổi đầu… không ít thì nhiều cũng hao mòn dần. Và kết quả là, sau nhiều năm cầm viên phấn và đứng trên bục giảng, họ chính thức bị đồng hóa và trở thành mẫu hình giáo viên đúng chuẩn- mô phạm.
Rõ ràng là, chúng ta không bao giờ được phép coi thường các khẩu hiệu treo trên tường hay các diễn ngôn định kiến. Bạn cứ thử vùng vẫy trốn thoát khỏi nó mà xem, bạn sẽ cảm thấy mỗi cử động của mình đều bị nó kiểm soát. Có hàng trăm đôi mắt săm soi bạn từng giờ và ép bạn phải sống cho vừa khuôn khổ, trong những qui phạm.
Bất cứ cái chệch hướng, đều dứt khoát phải bị chỉnh huấn, hoặc trả giá, bằng cách này hay cách khác. Và thế là, cách tốt nhất là chúng ta lựa chọn phương án an toàn- trở thành một giáo viên đúng chuẩn.
Tuy nhiên, xét về bản chất nghề nghiệp, nghề giáo viên lại là một công việc đòi hỏi bạn phải vô cùng sáng tạo, tinh tế thậm chí mẫn cảm. Theo quan điểm cá nhân tôi, chẳng có một công thức bất di bất dịch nào có thể định lượng được một người thầy tốt.
Những thầy giáo tuyệt vời nhất mà tôi từng được học chính là những người vô cùng hiếm hoi, dám vứt quách cái nhãn dán mô phạm. Thầy giáo dạy Văn cấp hai của tôi chữ xấu không thể tả nổi, mỗi khi kết thúc một tiết học, cái bảng hiện lên nham nhở như một bãi chiến trường, nó dường như là kết quả của cả một quá trình thầy vật lộn với tư duy và ngôn từ của mình, cố hết sức để truyền đạt nó tới cho người học.
Thầy giáo dạy Sử hay nhất mà tôi từng học thường có thói quen, trong những lúc dạt dào cảm hứng, ngồi hẳn lên bàn giáo viên, cả trăm đứa học trò trong lò luyện thi đứa nào cũng mắt chữ O mồm chữ A nghe như nuốt từng lời, và tôi thì có thể nhớ luôn bài học, không cần phải học bài ở nhà.
Thầy giáo dạy Sinh mà tôi ngưỡng mộ nhất, có lần, còn xông vào giữa giờ Văn, của đội tuyển Văn, để giảng giải về cơ chế hoạt động của não bộ. Những người thầy xuất sắc nhất mà tôi được học, không có ai dạy dỗ một cách tuần tự, đúng chuẩn, ăn mặc, ứng xử theo công thức, và vì thế, cũng chẳng bao giờ bắt chúng tôi phải “đổ vừa khuôn”.
Sự không hoàn hảo, hóa ra, có sức hấp dẫn riêng của nó. Tôi luôn tìm thấy chính mình trong bài học và được tự do suy tưởng và hiểu được sự không giới hạn của tri thức, cũng như không giới hạn của cuộc sống. Không ít học sinh đã tỏ ra “phát mệt” với những giáo viên luôn cố tình tỏ ra đạo mạo, chuẩn mực, mô phạm.
Đi sâu vào công việc thường ngày của người giáo viên, bạn sẽ thấy rằng lẽ ra, đó phải là một công việc vô cùng tinh tế, giàu sức sáng tạo, tràn đầy cảm hứng. Thử nhìn lại xem, trong cuộc đời ngắn ngủi hay lê thê làm một giáo viên quèn, bạn có bao giờ gặp một lứa học sinh giống hệt một lứa học sinh trước đó?
Trong một lớp học ba bốn chục học sinh hoặc nhiều hơn nữa, không có đứa nào giống đứa nào. Thậm chí, chính cái đứa học sinh ấy, hôm nay rất ngoan ngoãn thông minh, nhưng ngày mai, vào một ngày trái gió trở trời, nó lại thành ra ngạo mạn, hay nhút nhát hay tăng động…
Bên trong cái vẻ ngoan hiền thông minh tưởng chừng hoàn hảo của chúng, bao giờ cũng tiềm ẩn những nhân tố phản kháng, hoặc những gót chân Asin mà dù cố gắng đến mấy, bạn cũng không bao giờ hiểu hết. Mỗi ngày, bạn đứng giữa và phải đối phó với hàng ngàn các yếu tố đang không ngừng chuyển động, đổi khác, mâu thuẫn. Chưa kể, cái tri thức mà bạn muốn truyền cho học sinh của mình lại mỗi ngày một khác.
Cái mà bạn tưởng đã là chân lý, một mai hóa ra chuyện hoang đường, huyền thoại. Cái bạn cứ tưởng là sai đứt đi rồi, hóa ra, xét trên một phương diện nào đó lại thành ra đúng. Phát ngôn của những đứa lười biếng và láo toét nhất trong lớp, lại có thể chính là những phát ngôn thông thái nhất…
Không gì có thể lường trước được trong thế giới của bạn. Chưa kể, bất cứ chiêu trò hay ho nào của bạn hôm nay, ngày mai đã trở nên lỗi thời và nhanh chóng bị lũ học trò tinh quái bắt bài. Chúng suốt ngày chỉ có việc săm soi và nghĩ mưu điều khiển bạn.
Trong một thế giới xoay như chong chóng, nếu thiếu sự sáng tạo, bạn sẽ tự biến mình thành cái máy giảng bài biết đi hay cái máy chấm điểm chạy bằng cơm, biến cuộc sống của mình trở thành ao tù phẳng lặng, hoặc thậm chí trở thành một cái barie cản trở sự sáng tạo của học trò. Tôi đã biết không ít những giáo viên như thế.
Ban đầu họ tự nhốt chặt chính mình bằng cách nhất quyết không chịu học thêm cái gì mới mẻ, tiếp đó họ không bao giờ chịu hiểu cho là thế giới đang không ngừng chuyển động còn họ thì đứng im, và cuối cùng, họ cực lực công kích và nhiệt tình cản trở tất cả những gì đang sống và đang chuyển động. Những người thầy như thế, thật tàn nhẫn biết bao và cũng đáng thương hại biết bao. Cái đầu của họ, cũng như trái tim của họ đã quá chật để có thể dung nạp bất cứ cái gì khác biệt.
Chính những ý tưởng sáng tạo và một tâm hồn bay bổng, giàu sức tưởng tượng sẽ thúc đẩy bạn thử nghiệm những thứ điên rồ, làm những điều không thể, dám đi con đường của mình. Nó sẽ là động cơ đốt trong khiến cho bạn làm việc hăng say không mệt mỏi, đồng thời lan tỏa niềm cảm hứng cho học sinh của bạn, để chúng có thể nhân lên những ngọn lửa sáng tạo và nhiệt tình.
Bạn dũng cảm đi tìm cái mới, chấp nhận cái mới, bất chấp những khó khăn thậm chí dọa dẫm thậm chí trả giá. Nhưng cái mà bạn có được, đó là bạn chuyển động, bạn sống một cuộc sống đủ đầy thật sự chứ không phải chỉ tồn tại như một cái máy giảng bài hay chấm điểm. Tôi luôn tin rằng, nếu bạn sống tử tế, bạn sẽ gặp những người tử tế. Khi bạn có những ý tưởng sáng tạo, bạn sẽ gặp được những người có đầu óc sáng tạo hoặc chỉ đơn giản là ưa thích những cái mới.
Sự sáng tạo trong nghề nghiệp nhất thiết phải bắt nguồn từ sự trăn trở. Bạn không thể nghĩ ra cái gì đó mới nếu bạn không thực sự day dứt về những cái cũ, băn khoăn về học trò của mình hàng ngày, trước, trong và sau mỗi buổi học, lặn lội mò mẫm để học hỏi và trả giá. Nhưng sự sáng tạo cần được tiếp sức bằng tinh thần lạc quan, bởi thiếu nó, bạn sẽ nhanh chóng từ bỏ.
Sự sáng tạo của mỗi cá nhân cần được hỗ trợ bởi một thứ slogan tích cực hơn: Nghề giáo- nghề sáng tạo. Chỉ khi nào cả xã hội cho rằng, nghề giáo viên thực sự là một nghề đòi hỏi sự sáng tạo, một nghề lao động trí óc tinh vi, tổn hao nhiều chất xám và vì vậy xứng đáng được tôn vinh như những nghệ sĩ sáng tạo ra cái đẹp, thay vì đơn thuần chỉ là một nghề thủ công, chỉ khi nào chính mỗi người giáo viên cũng tự nhủ được rằng: mình đang làm một công việc sáng tạo, thì lúc đó, giáo dục mới mong đổi mới.
Mà ngay cả từ đổi mới, thiết nghĩ, cũng nên được gọi tên theo cách khác, vì nó mòn quá đi rồi.
Nghề khác thì có thể mày tao chí tớ dọa nạt người khác, nhưng hễ đã mang danh thầy cô giáo mà trót nhỡ phát ngôn thiếu mô phạm là ngay lập tức hứng búa rìu dư luận.
Cái mác mô phạm, dần dần đã trở thành một định kiến và sợi dây trói buộc đối với bất cứ ai muốn vào ngành sư phạm, sẽ trở thành giáo viên và đã là giáo viên. Không ít học sinh phổ thông đã có chung một quan niệm như thế, và đó là lí do tại sao những bạn cá tính, giàu khả năng sáng tạo, năng động và thực tế lại ít khi lựa chọn bó mình trong một cái nghề mà họ cho rằng quá nhiều công thức.
Thậm chí, một vài bạn trong số những kẻ tài tử này, vì duyên phận, may hay là không may sa lưới một trường Sư phạm, thì sau một, hai năm học, đã ngay lập tức được liệt vào hàng “cá biệt”, nào là nghênh ngang phách lối, không biết kính trên nhường dưới, nào là ăn mặc chả giống ai, tóc mỗi ngày một kiểu, quần áo thì toàn tông màu chóe, nào là phát ngôn bừa bãi…
Một số bạn, tự thấy mình khác với đám đông ù lì, bất mãn với một môi trường nhàn nhạt vô âm sắc, đã tự giác đứng vào hàng các bộ tộc thiểu số, và lập sân chơi riêng. Không ít người trong số đó, cuối cùng, đã không thể thích nghi, và lựa chọn rẽ sang hướng khác, từ bỏ cái nghề mà mình đã được đào tạo chính qui, tốn không biết bao nhiêu tiền của, thời gian và công sức.
Trong số những kẻ gai góc đã có cơ may/ hay là không may tiếp tục bám trụ với nghề, có nghĩa là trở thành giáo viên ở một trường công hay trường tư nào đó, thì có đến một nửa sẽ bị bào mòn và gọt tròn đi trong các môi trường phổ thông.
Bị cuốn vào một vòng xoáy của những việc lặt vặt tủn mủn, giấy tờ sổ sách, thi giáo viên giỏi, trông thi, chấm thi, trả bài, dạy thêm, họp thi đua…, sau vài năm, cái ý chí muốn thay đổi một cái gì đó, cái cá tính gai góc muốn khẳng định mình là một giáo viên khác biệt, những ý tưởng sáng tạo và lòng nhiệt tình hăm hở buổi đầu… không ít thì nhiều cũng hao mòn dần. Và kết quả là, sau nhiều năm cầm viên phấn và đứng trên bục giảng, họ chính thức bị đồng hóa và trở thành mẫu hình giáo viên đúng chuẩn- mô phạm.
Rõ ràng là, chúng ta không bao giờ được phép coi thường các khẩu hiệu treo trên tường hay các diễn ngôn định kiến. Bạn cứ thử vùng vẫy trốn thoát khỏi nó mà xem, bạn sẽ cảm thấy mỗi cử động của mình đều bị nó kiểm soát. Có hàng trăm đôi mắt săm soi bạn từng giờ và ép bạn phải sống cho vừa khuôn khổ, trong những qui phạm.
Bất cứ cái chệch hướng, đều dứt khoát phải bị chỉnh huấn, hoặc trả giá, bằng cách này hay cách khác. Và thế là, cách tốt nhất là chúng ta lựa chọn phương án an toàn- trở thành một giáo viên đúng chuẩn.
Tuy nhiên, xét về bản chất nghề nghiệp, nghề giáo viên lại là một công việc đòi hỏi bạn phải vô cùng sáng tạo, tinh tế thậm chí mẫn cảm. Theo quan điểm cá nhân tôi, chẳng có một công thức bất di bất dịch nào có thể định lượng được một người thầy tốt.
Những thầy giáo tuyệt vời nhất mà tôi từng được học chính là những người vô cùng hiếm hoi, dám vứt quách cái nhãn dán mô phạm. Thầy giáo dạy Văn cấp hai của tôi chữ xấu không thể tả nổi, mỗi khi kết thúc một tiết học, cái bảng hiện lên nham nhở như một bãi chiến trường, nó dường như là kết quả của cả một quá trình thầy vật lộn với tư duy và ngôn từ của mình, cố hết sức để truyền đạt nó tới cho người học.
Thầy giáo dạy Sử hay nhất mà tôi từng học thường có thói quen, trong những lúc dạt dào cảm hứng, ngồi hẳn lên bàn giáo viên, cả trăm đứa học trò trong lò luyện thi đứa nào cũng mắt chữ O mồm chữ A nghe như nuốt từng lời, và tôi thì có thể nhớ luôn bài học, không cần phải học bài ở nhà.
Thầy giáo dạy Sinh mà tôi ngưỡng mộ nhất, có lần, còn xông vào giữa giờ Văn, của đội tuyển Văn, để giảng giải về cơ chế hoạt động của não bộ. Những người thầy xuất sắc nhất mà tôi được học, không có ai dạy dỗ một cách tuần tự, đúng chuẩn, ăn mặc, ứng xử theo công thức, và vì thế, cũng chẳng bao giờ bắt chúng tôi phải “đổ vừa khuôn”.
Sự không hoàn hảo, hóa ra, có sức hấp dẫn riêng của nó. Tôi luôn tìm thấy chính mình trong bài học và được tự do suy tưởng và hiểu được sự không giới hạn của tri thức, cũng như không giới hạn của cuộc sống. Không ít học sinh đã tỏ ra “phát mệt” với những giáo viên luôn cố tình tỏ ra đạo mạo, chuẩn mực, mô phạm.
Đi sâu vào công việc thường ngày của người giáo viên, bạn sẽ thấy rằng lẽ ra, đó phải là một công việc vô cùng tinh tế, giàu sức sáng tạo, tràn đầy cảm hứng. Thử nhìn lại xem, trong cuộc đời ngắn ngủi hay lê thê làm một giáo viên quèn, bạn có bao giờ gặp một lứa học sinh giống hệt một lứa học sinh trước đó?
Trong một lớp học ba bốn chục học sinh hoặc nhiều hơn nữa, không có đứa nào giống đứa nào. Thậm chí, chính cái đứa học sinh ấy, hôm nay rất ngoan ngoãn thông minh, nhưng ngày mai, vào một ngày trái gió trở trời, nó lại thành ra ngạo mạn, hay nhút nhát hay tăng động…
Bên trong cái vẻ ngoan hiền thông minh tưởng chừng hoàn hảo của chúng, bao giờ cũng tiềm ẩn những nhân tố phản kháng, hoặc những gót chân Asin mà dù cố gắng đến mấy, bạn cũng không bao giờ hiểu hết. Mỗi ngày, bạn đứng giữa và phải đối phó với hàng ngàn các yếu tố đang không ngừng chuyển động, đổi khác, mâu thuẫn. Chưa kể, cái tri thức mà bạn muốn truyền cho học sinh của mình lại mỗi ngày một khác.
Cái mà bạn tưởng đã là chân lý, một mai hóa ra chuyện hoang đường, huyền thoại. Cái bạn cứ tưởng là sai đứt đi rồi, hóa ra, xét trên một phương diện nào đó lại thành ra đúng. Phát ngôn của những đứa lười biếng và láo toét nhất trong lớp, lại có thể chính là những phát ngôn thông thái nhất…
Không gì có thể lường trước được trong thế giới của bạn. Chưa kể, bất cứ chiêu trò hay ho nào của bạn hôm nay, ngày mai đã trở nên lỗi thời và nhanh chóng bị lũ học trò tinh quái bắt bài. Chúng suốt ngày chỉ có việc săm soi và nghĩ mưu điều khiển bạn.
Trong một thế giới xoay như chong chóng, nếu thiếu sự sáng tạo, bạn sẽ tự biến mình thành cái máy giảng bài biết đi hay cái máy chấm điểm chạy bằng cơm, biến cuộc sống của mình trở thành ao tù phẳng lặng, hoặc thậm chí trở thành một cái barie cản trở sự sáng tạo của học trò. Tôi đã biết không ít những giáo viên như thế.
Ban đầu họ tự nhốt chặt chính mình bằng cách nhất quyết không chịu học thêm cái gì mới mẻ, tiếp đó họ không bao giờ chịu hiểu cho là thế giới đang không ngừng chuyển động còn họ thì đứng im, và cuối cùng, họ cực lực công kích và nhiệt tình cản trở tất cả những gì đang sống và đang chuyển động. Những người thầy như thế, thật tàn nhẫn biết bao và cũng đáng thương hại biết bao. Cái đầu của họ, cũng như trái tim của họ đã quá chật để có thể dung nạp bất cứ cái gì khác biệt.
Chính những ý tưởng sáng tạo và một tâm hồn bay bổng, giàu sức tưởng tượng sẽ thúc đẩy bạn thử nghiệm những thứ điên rồ, làm những điều không thể, dám đi con đường của mình. Nó sẽ là động cơ đốt trong khiến cho bạn làm việc hăng say không mệt mỏi, đồng thời lan tỏa niềm cảm hứng cho học sinh của bạn, để chúng có thể nhân lên những ngọn lửa sáng tạo và nhiệt tình.
Bạn dũng cảm đi tìm cái mới, chấp nhận cái mới, bất chấp những khó khăn thậm chí dọa dẫm thậm chí trả giá. Nhưng cái mà bạn có được, đó là bạn chuyển động, bạn sống một cuộc sống đủ đầy thật sự chứ không phải chỉ tồn tại như một cái máy giảng bài hay chấm điểm. Tôi luôn tin rằng, nếu bạn sống tử tế, bạn sẽ gặp những người tử tế. Khi bạn có những ý tưởng sáng tạo, bạn sẽ gặp được những người có đầu óc sáng tạo hoặc chỉ đơn giản là ưa thích những cái mới.
Sự sáng tạo trong nghề nghiệp nhất thiết phải bắt nguồn từ sự trăn trở. Bạn không thể nghĩ ra cái gì đó mới nếu bạn không thực sự day dứt về những cái cũ, băn khoăn về học trò của mình hàng ngày, trước, trong và sau mỗi buổi học, lặn lội mò mẫm để học hỏi và trả giá. Nhưng sự sáng tạo cần được tiếp sức bằng tinh thần lạc quan, bởi thiếu nó, bạn sẽ nhanh chóng từ bỏ.
Sự sáng tạo của mỗi cá nhân cần được hỗ trợ bởi một thứ slogan tích cực hơn: Nghề giáo- nghề sáng tạo. Chỉ khi nào cả xã hội cho rằng, nghề giáo viên thực sự là một nghề đòi hỏi sự sáng tạo, một nghề lao động trí óc tinh vi, tổn hao nhiều chất xám và vì vậy xứng đáng được tôn vinh như những nghệ sĩ sáng tạo ra cái đẹp, thay vì đơn thuần chỉ là một nghề thủ công, chỉ khi nào chính mỗi người giáo viên cũng tự nhủ được rằng: mình đang làm một công việc sáng tạo, thì lúc đó, giáo dục mới mong đổi mới.
Mà ngay cả từ đổi mới, thiết nghĩ, cũng nên được gọi tên theo cách khác, vì nó mòn quá đi rồi.
Nguyễn Thị Ngọc Minh
14/9/2015 - Mẹ ơi, cho con đi học...
Đến thăm nhà bé Mỹ Hằng vào một buổi chiều sau cơn mưa. Từ quốc lộ 28, km 21 rẽ vào cầu treo Lâm Giang, ngang qua đường làng Giang Mâu đi sâu vào đoạn đường thôn chừng 2km là đến nhà bé Hằng.
Cảnh vật sau cơn mưa thật mát mẻ, tươi tắn hẳn lên, có tiếng ếch kêu quanh đồng ruộng. Mấy chú bé đá banh chạy quanh vườn Thanh Long cười đùa ríu rít, có tiếng gọi cơm chiều đâu đó của bà các cháu. Riêng ánh mắt bé Hằng nặng trỉu sâu lắng niềm mơ ước được đến trường.
Ánh mắt ngây thơ của cháu như muốn cầu xin cô giáo cho cháu cơ hội được đi học. Ánh mắt ấy không khỏi làm người khác chạnh lòng...
Ánh mắt ngây thơ của cháu như muốn cầu xin cô giáo cho cháu cơ hội được đi học. Ánh mắt ấy không khỏi làm người khác chạnh lòng...
Nguyễn Nhung
14/9/2015 - Tôi không tin bất cứ ai lớn tiếng chống Trung Cộng, mà lại tôn thờ Hồ Chí Minh

Bài viết này rất dài. Đọc liền một mạch, lại thấy khó lòng “biên tập”. Phần kết, có một câu khá đắt: “Tôi không tin bất cứ ai lớn tiếng chống Trung Cộng, mà lại tôn thờ Hồ Chí Minh”.
Người biên tập bài này, cũng tin như vậy.
***
Westminster, ngày 10 tháng 9 năm 2015
Anh Nguyễn Thanh Giang thân quý,
Ngày 3 tháng 9, anh gửi cho tôi đọc bài “Hãy bớt nhỏ nhen đi”, tôi đã hồi âm cho anh như sau:
“Thưa anh Thanh Giang,
Cám ơn anh đã gửi cho đọc bài “Hãy Bớt Nhỏ Nhen Đi”. Trong bài anh kể chuyện ông Nguyễn Trọng Vĩnh phàn nàn rằng đáng lý ra ông phải được phát bằng “75 tuổi đảng” từ năm ngoái (2014) vì ông tuyên thệ vào Đảng Cộng Sản từ năm 1939.
Nếu ông Vĩnh là người có chút lòng tự trọng thì ông không thèm nhận cái bằng “75 tuổi đảng” mới đúng, bởi vì đảng cộng sản VN là một “Đảng Cướp” mà cụ Bùi Tín cũng là một đảng viên đã xác nhận như thế. Cho nên, xem chừng ông Nguyễn Trọng Vĩnh hãy còn mang niềm hãnh diện là một “lão thành cách mạng” đứng trong hàng ngũ một đảng cướp lắm nhỉ?
Trước đây, có người hỏi tôi tại sao đến bây giờ (thế kỷ 21) mà đảng cộng sản VN vẫn tồn tại. Tôi đã trả lời: “Tại vì những người vỗ ngực tự hào về cái danh lão thành cách mạng từng thề quyết tử để dân tộc quyết sinh, nhưng lại hèn như cụ Nguyễn Trọng Vĩnh, không dám xuống đường với giới trẻ và dân oan. Giá như họ (những lão thành cách mạng) dám đồng lòng quyết tử để dân tộc quyết sinh thì đảng cướp cộng sản đã tiêu vong từ lâu rồi!”
Hồ Chí Minh thiết lập một bộ máy cai trị gồm những người kế thừa vừa ngu, vừa dốt, vừa đểu, lại đều bị cắt đứt hệ thần kinh biết xấu hổ, nên chúng toàn là một lũ lưu manh, ăn cướp, nói dối như ranh không hề thấy ngượng mồm. Do đó, anh yêu cầu họ “Hãy bớt nhỏ nhen đi!” là điều bất khả. Chúng là một lũ ký sinh (chữ của Hà Sĩ Phu) chỉ biết ngụp lặn trong đống phân mà thôi, anh ạ!
Tôi nói điều này, chắc chắn anh Nguyễn Quang A (người chủ trương đấu tranh bất bạo động) sẽ phản đối: Đó là Việt Nam cần có một cuộc nổi dậy bằng vũ lực thì mới có thể thanh toán bầy ký sinh không tim, không óc đó được, thưa anh!
Tôi có những bà con ở trong nước cho hay bọn cầm quyền ngày nay chúng để mặc cho nhân dân chửi rủa cộng sản tha hồ, miễn là không đụng đến miếng ăn của chúng là được.
Chẳng phải tôi bi quan, nhưng nhìn chung tình hình ở quê nhà là hết thuốc chữa rồi!
Vài hàng thăm anh và gia quyến. Mong mọi người đều bình an.
Thân kính,
Bằng Phong Đặng văn Âu”
Ngày hôm sau, mồng 4 tháng 9, anh hồi đáp:
Anh Âu ơi
So với rất nhiều lão thành CM khác, cụ Vĩnh có cái công là những năm gần đây cụ lên án Tàu cộng rất mạnh. Mặt trận chống Đảng độc tài còn rất mỏng, phải biết gạn đục khơi trong. Vả chăng, không réo tên lên mà chửi những người CS tệ hơn Cụ Vĩnh mà cứ nhằm vào Cụ là rất không công bằng. Sử dụng Cụ để đánh bọn tệ hơn Cụ là rất lợi hại.
Thân ái, NTG”
Thưa anh Thanh Giang,
Tôi xin mạo muội trao đổi với anh đôi điều và mong rằng anh hãy xem đây như là một cuộc đối thoại thân tình giữa những người còn tha thiết đến vận mệnh Đất Nước. Nếu thấy tôi viết ra điều gì không đúng, xin anh vui lòng soi sáng, chỉ giáo. Tôi rất quý mến những người trí thức dấn thân như anh.
Cuối năm 2011, trang mạng Bauxitevn đăng bài “Từ Đảng Cộng sản ban đầu đến Đảng Cộng sản hiện nay” của ông Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh mà trong đó ông ca tụng đảng cộng sản và “Cụ Hồ” lên tận mây xanh, nào là được dân yêu, dân quý, dân tin tưởng nên mới có thể lập kỳ tích Điện Biên Phủ làm rúng động địa cầu. Tác giả xác quyết: “ĐCS sinh ra vì nước vì dân, không phải vì lợi ích riêng tư nào của Đảng.” để lên án “những phần tử chống cộng cực đoan phủ định toàn bộ công lao Đảng CSVN, họ nhắm mắt trước thời kỳ huy hoàng của Đảng CS Đông Dương, Đảng Lao động VN (cũng là Đảng cộng sản)”.
Đầu năm 2012, tôi đã viết bài phản biện bằng những dẫn chứng lịch sử để cho cụ Vĩnh hiểu rằng đảng cộng sản VN sinh ra chẳng phải vì nước, vì dân, mà vì nhiệm vụ của một tên đầy tớ khốn nạn như lời ông Bí thư Thứ Nhất Lê Duẩn đã tiết lộ “Ta đánh Pháp, đánh Mỹ đây là ta đánh cho Liên Xô, cho Trung Quốc”. Đảng cộng sản thực chất là một đảng cướp man rợ, lưu manh, núp đàng sau chiêu bài “Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc” để phủ dụ người yêu nước ngây thơ. Chính nhà văn Dương Thu Hương – một đảng viên cộng sản trẻ – khi mới vào Miền Nam lần đầu sau năm 1975 đã cất lên tiếng than ai oán: “Một chế độ man rợ đã đánh bại một nền văn minh”, thì căn cứ vào đâu để cụ Vĩnh bảo rằng Đảng Cộng sản ban đầu là tốt? Cụ bảo đảng được dân yêu, dân quý nên đảng mới có thể lập nên kỳ tích Điện Biên Phủ lẫy lừng làm chấn động địa cầu. Thế thì tại sao sau hiệp định Genève lại có gần cả triệu người phải giã từ mồ mả tổ tiên, nhà cửa, ruộng vườn để vào Miền Nam tìm tự do?
Tôi gửi bài viết đến trang mạng Bauxitevn mà tôi biết chắc họ sẽ không đăng. Nên tôi gửi bài viết cho giáo sư Nguyễn Huệ Chi để nhờ giáo sư chuyển đến ông Tướng Vĩnh. Giáo sư Nguyễn Huệ Chi trả lời: “Bài viết đã chuyển”.
Cụ Vĩnh đã nhận email của tôi và tôi tin chắc cụ đã đọc bài viết của tôi. Nhưng cụ tỏ ra kiêu mạn, không thèm trả lời và tiếp tục viết những bài ca tụng “công đức” Hồ Chí Minh mạnh mẽ hơn trên trang mạng Bauxitevn, như một sự thách thức.
Bọn cầm quyền cưỡng bách nhân dân học tập tư tưởng Hồ Chí Minh, noi gương đạo đức Hồ Chí Minh. Cụ Vĩnh một mặt phê phán bọn cầm quyền hiện tại là tha hóa, biến chất, không trong sạch như cái thời cụ đi theo cách mạng; mặt khác cụ lại ca ngợi Hồ Chí Minh như là nhà giải phóng dân tộc, là vị cha già dân tộc khả kính. Tôi suy luận: Trình độ nhận thức của cụ Vĩnh thấp kém nên không biết rằng Hồ Chí Minh lập ra cái bộ máy cai trị để biến toàn dân thành súc vật, có óc không được nghĩ, có mồm không được nói, tất nhiên sẽ sản sinh ra một tập đoàn kế thừa hoàn toàn không có khả năng biết xấu hổ.
Tôi viết thư cho Ban biên tập Bauxitevn như sau: “Các ông là những nhà trí thức, chắc chắn các ông đã đọc những tài liệu của các đảng viên cộng sản gần gũi ông Hồ tố giác tội ác của ông Hồ. Cớ sao các ông cứ đăng những bài ca ngợi, thần thánh hóa ông Hồ? Có phải quý ông đang làm theo chủ trương của bọn cầm quyền cưỡng bách nhân dân phải “học tập tư tưởng, noi gương đạo đức Hồ Chí Minh”?
Nhân đây, tôi cũng xin kể anh nghe vụ việc này. Khi trang mạng Bauxitevn ra đời, thấy treo tấm hình Võ Nguyên Giáp rất lớn, tôi đã viết cho giáo sư Nguyễn Huệ Chi một email với đại ý như sau: “Trang mạng của quý ông – những nhà trí thức ưu thời mẫn thế – lập ra, mà treo tấm hình Võ Nguyên Giáp làm biểu tượng đấu tranh là không đúng.Võ Nguyên Giáp là một ông Tướng hèn, mang danh là giáo sư dạy môn sử, mà lại khuất thân làm tay sai cho kẻ thù truyền kiếp của dân tộc là ngu. Tôi đề nghị các ông nên chọn tấm hình của chí sĩ Phan Chu Trinh mà treo, bởi vì Cụ Phan chủ trương “khai dân trí – chấn dân khí – hậu dân sinh” là phù hợp với vai trò và nghĩa vụ của người trí thức”. Mất một thời gian rất lâu, trang mạng Bauxitevn mới thay thế bức hình Võ Nguyên Giáp bằng bức hình cụ Phan Chu Trinh làm biểu tượng. Đề nghị của tôi chắc chắn hợp lý nên Bauxitevn mới nghe theo?
Thưa anh Thanh Giang,
Sở dĩ Hồ Chí Minh xây dựng thành công bộ máy cai trị là vì hàng ngũ trí thức (bộ óc của dân tộc) mù quáng, không có tầm nhìn xa. Đó là lời tôi nói với bác sĩ Nguyễn Khắc Viện trên điện thoại từ Mỹ gọi về, khi nghe lời tuyên bố của ông: “Vô sản không đáng sợ bằng vô học”. Anh Viện không những là vị bác sĩ y khoa; anh còn là nhà văn hóa. Chắc chắn anh phải biết câu nói: “Người thầy thuốc mà lầm thì giết một con bệnh; người làm chính trị mà lầm thì giết một thế hệ; người làm văn hóa mà lầm thì di hại muôn đời”. Nghe tôi nói thế, anh Viện bào chữa: “Mình ngây thơ cậu ạ!”. Tôi không nghĩ rằng anh ngây thơ; thực tình là anh … ngu. Một đảng lấy câu “Cứu cánh biện minh phương tiện” làm phương châm hành động thì chắc chắn không từ bất cứ việc gì mà không làm, dù vô đạo tới đâu. Thân sinh của anh là một ông quan nổi tiếng thanh liêm bị cộng sản đấu tố cho đến chết mà anh vẫn theo, là anh bất hiếu. Một lãnh tụ chủ trương đào tận gốc, trốc tật rễ giai cấp trí thức mà anh vẫn tôn thờ, là anh bất trí. Bao nhiêu thanh niên nam nữ được Miền Nam gửi sang Pháp du học đều bị anh đem cái tà thuyết cộng sản chiêu dụ, tuyên truyền để về phá hoại Miền Nam, để Miền Nam bị rơi vào tay cộng sản, là cái tội của anh đối với dân tộc Việt Nam rất lớn. Anh hãy về Hà Tĩnh làm lễ chịu tội với tổ tiên đi là vừa. Tôi kết luận: “Người trí thức không được phép ngây thơ. Hậu thế sẽ lên án về cái ngu của mình!”
Nếu Cụ Vĩnh thực sự là người có lương tâm trong sáng, có lý tưởng yêu nước thương dân thực lòng thì Cụ phải hận cái người đã biến Đất Nước ta trở nên tồi bại như ngày hôm nay. Giống như người thanh niên Trần Nhơn bị sự tuyên truyền huyễn hoặc của cộng sản, năm 1954 đã từ Quảng Ngãi tập kết ra Miền Bắc đi theo “Cụ Hồ” để làm cách mạng. Nhưng nay nhìn thấy rõ chân tướng “Cụ Hồ” là thằng đểu, thằng bán nước thì đã sáng tác hàng ngàn câu thơ để toàn dân đừng nghe lệnh đảng mà học tập tư tưởng và đạo đức của Hồ. Tôi đánh giá cụ Vĩnh là một người cơ hội, bằng những lý lẽ dưới đây:
1/ Từng làm Đại sứ ở Bắc Kinh lâu năm, từng nghe Ngoại trưởng Nguyễn Cơ Thạch cảnh báo nước ta sắp sửa lại rơi vào vòng Bắc thuộc sau Hội nghị Thành Đô năm 1990, chắc chắn cụ Vĩnh phải nhìn thấy cái dã tâm của Trung Cộng từ lâu rồi chứ! Ngày nay thấy cao trào chống Trung Cộng trong nhân dân đang lên, cụ giả bộ nhảy vào “ăn có” để được nổi tiếng, chứ không phải vì thành tâm với Nước.
2/ Khi Nguyễn Phú Trọng (đáng tuổi con cụ Vĩnh) mắng những đảng viên đòi dân chủ, đa nguyên là thoái hóa tư tưởng, biến chất, đạo đức sa sút, cụ Vĩnh im lìm. Tới khi nhà báo trẻ (27 tuổi) Nguyễn Đức Kiên lên tiếng mắng lại Nguyễn Phú Trọng thì cụ Vĩnh mới viết bài khen ngợi Nguyễn Đức Kiên bằng cái giọng kẻ cả “lão thành cách mạng”.
Tôi đánh giá những “Lão Thành Cách Mạng” như ông Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh tới giờ này mà cứ vái lạy Hồ Chí Minh, là ngu và hèn. Nếu họ thực tình thờ Hồ Chí Minh như vị Thánh thì họ phải làm hai việc: Thứ nhất kiện ông Hồ Tuấn Hùng viết sách Sinh Bình Khảo tố giác Hồ Chí Minh không phải là người Việt Nam, mà là người Tàu có tên Hồ Tập Chương; thứ hai, yêu cầu bọn cầm quyền phải dùng thử nghiệm ADN để chứng minh cái xác nằm ở quảng trường Ba Đình chính là Nguyễn Ái Quốc.
Ngay cả Hồ Chí Minh là người Việt Nam chính hiệu con nai vàng đi nữa thì hắn vẫn là một tên cướp đi bán nước ta cho ngoại bang, bởi vì mới đây chính cựu Đại tá cộng sản Bùi Tín đã chứng minh Đảng Cộng Sản Việt Nam là một đảng cướp cơ mà!
Tôi kính trọng cựu Đại tá Phạm Quế Dương có hành động trả lại thẻ đảng khi ông Tướng Trần Độ bị đảng vùi dập, khai trừ. Khi báo chí Trung Cộng cho biết Hồ Chí Minh là Thiếu tá Hồ Quang phục vụ trong Đệ Bát Lộ Quân là một anh Chệt, thì Đại tá Phạm Quế Dương liền viết bài yêu cầu bọn cầm quyền phải bạch hóa sự kiện lịch sử.
Tôi kính trọng nhạc sĩ Tô Hải đã hài tội Hồ Chí Minh trong tác phẩm của mình.
Tôi kính trọng nghệ sĩ Kim Chi đã thẳng thừng khước từ nhận lãnh tấm bằng ban khen của chế độ.
Tôi coi thường lời phàn nàn của ông Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh đáng lý ra ông phải được nhận tấm bằng “Bảy mươi lăm năm tuổi đảng” từ năm 2014. Bởi vì sự phàn nàn đó nói lên nhân cách của một con người mang danh Đại sứ; nhưng không bằng nghệ sĩ Kim Chi. Nhận tấm bằng thâm niên trong Đảng là cụ mặc nhiên tự hào về quá trình phục vụ một đảng cướp của giết người.
Thế giới đã kết tội Hồ Chí Minh là một trong những đồ tễ man rợ. Tài liệu lịch sử do chính những người đi theo cộng sản như Trần Đĩnh, Trần Đức Thảo viết ra cho biết Hồ Chí Minh là con quỷ ba đầu sáu tay rồi; nhưng vẫn tồn tại một chế độ bỏ ra hàng ngàn tỉ đồng để làm tượng đài bắt dân chúng thờ phượng, thì nước ta dù càng ngày càng có nhiều tổ chức xã hội dân sự ra đời cũng vô ích thôi!
Anh Thanh Giang biết không? Tôi cho rằng mỗi tượng đài Hồ Chí Minh mà bọn cầm quyền này dự trù sẽ dựng lên khắp cả nước, là những hòn đá tảng đè bẹp hồn thiêng sông núi của ta trỗi dậy. Bọn cầm quyền này là sản phẩm, là con cái của cái thằng đểu Hồ Chí Minh, nên chúng cũng rất đểu bằng cách bắt dân học tập tư tưởng Hồ Chí Minh, noi gương đạo đức Hồ Chí Minh mà chúng thừa biết Hồ Chí Minh ăn cắp tư tưởng của Nga, của Tàu và đạo đức thì hết sức tồi bại: gian dối, dâm ô.
Tôi không rõ có bao nhiêu nhà đấu tranh dân chủ trong nước khen ngợi hành động chống Trung Cộng theo cái kiểu của cụ Vĩnh. Nhưng tôi rất muốn được đọc những bài lên tiếng phản bác lập luận của tôi: Hồ Chí Minh là tên tội đồ dân tộc. Theo tôi, những ai chống chế độ cộng sản hiện hành mà lại tán dương, ca ngợi Hồ Chí Minh thì những kẻ đó chẳng khác gì những tên Công An bám lấy câu khẩu hiệu: “Còn đảng, còn mình”.
Mới đây, trên Dân Làm Báo đăng bài của bác sĩ Phạm Hồng Sơn có lời kết luận như sau: “Cái dở, cái tồi của “lực lượng thứ ba” là đến tận hôm nay vẫn có người cố tình biện bạch cho sai lầm của bản thân bằng những cách tinh vi, nhưng thiếu lý tính” để đánh giá lời tường thuật của ông Nguyễn Ngọc Giao thuộc lực lượng thứ ba: “Bỏ qua đi. Nếu bên mình thắng, có lẽ đối xử với bên kia còn tệ hơn”.
Nhân đây, tôi xin kể cho anh Thanh Giang nghe mẩu chuyện này: Trước năm 1975, tôi được tham dự buổi tiếp tân tại tòa soạn báo Chính Luận do bác sĩ chủ nhiệm Đặng văn Sung – một người anh thúc bá của tôi – tổ chức. Tôi hân hạnh gặp gỡ luật sư Trần Văn Tuyên – một trong những Dân biểu thuộc khối đối lập chính quyền VNCH – là người cổ súy mạnh mẽ Lực lượng Thứ ba. Tôi lễ phép đặt câu hỏi như sau: “Thưa luật sư, tôi chỉ là anh lính lái tàu bay, trình độ hiểu biết chính trị rất thấp. Xin luật sư vui lòng giải thích tại sao luật sư vận động thành lập lực lượng thứ ba và tôn ông Dương văn Minh lên làm minh chủ. Theo tôi biết, cộng sản không bao giờ chấp nhận lực lượng thứ hai, huống hồ là thứ ba, bằng cớ là cộng sản đệ tam diệt cộng sản đệ tứ như ngóe. Liệu lực lượng thứ ba của luật sư có đủ sức mạnh buộc quân xâm lược Miền Bắc rút về Miền Bắc không?”. Luật sư Tuyên lúng túng chưa biết trả lời ra sao, thì ông anh tôi kéo tôi ra chỗ khác để giữ hòa khí!
Luật sư Trần văn Tuyên là một trong những thủ lãnh Việt Nam Quốc Dân Đảng còn không thấy bản chất độc tôn man rợ của cộng sản thì làm sao Miền Nam có thể đoàn kết cùng nhau dốc hết tâm lực để chiến thắng? Tôi nghe một người bạn cùng ở chung trại tù với luật sư Tuyên kể lại rằng khi bọn cai tù bắt mỗi tù nhân viết lời thú tội với dân tộc, thì luật sư Tuyên đã khẳng khái viết: “Tôi chẳng có tội gì với dân tộc; chính đảng cộng sản mới có tội với dân tộc”. Thật là một lời buộc tội dũng cảm của kẻ sĩ! Nhưng tôi ước chừng rằng trong lòng luật sư Tuyên lúc bấy giờ hết sức ân hận vì lầm tưởng rằng cộng sản cũng là “người anh em”, cũng yêu nước thương nòi mà nỗ lực cổ súy lực lượng thứ ba!
Tướng độc nhãn Do Thái – Moshe Dayan – đã cảnh báo: “Miền Nam muốn chiến thắng cộng sản thì phải thua cộng sản đi đã!”. Lời cảnh báo đó có nghĩa là chính giới, lãnh tụ tôn giáo, trí thức Miền Nam không nhìn thấy hiểm họa cộng sản. Họ phải bị cộng sản dần cho nát xương thì mới mở mắt, để thấy cái chế độ chuyên chính cộng sản nó khủng khiếp đến dường nào thì may ra mới tỉnh ngộ.
Anh Nguyễn Thanh Giang quý mến,
Những hạt giống Hồ Chí Minh gieo trên đất nước Việt Nam là một bầy quỷ sứ, chúng chỉ biết bám vào quyền lực để vơ vét tài nguyên quốc gia mà thôi. Những kiến nghị, những thỉnh cầu dù khẩn khoản đến đâu, chúng sẽ không thèm nghe đâu! Nếu “đem đại nghĩa để thắng hung tàn” mà kêu gọi chúng hồi tâm là điều không thể thực hiện được. Bao lâu các nhà tranh đấu trục con quỷ Hồ Chí Minh ra khỏi đầu óc người dân, đập phá những tượng đài của nó thì may ra hồn thiêng sông núi mới trỗi dậy được.
Vì suy nghĩ như vậy, tôi không tin bất cứ ai lớn tiếng chống Trung Cộng, mà lại tôn thờ Hồ Chí Minh. Đó là lý do tại sao tôi phản bác luận điệu của ông Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh; chứ bản thân tôi không muốn vô lễ đối với người cao tuổi. Mong anh hiểu cho.
Trân trọng,
Bằng Phong Đặng Văn Âu
Westminster, ngày 10 tháng 9 năm 2015
Anh Nguyễn Thanh Giang thân quý,
Ngày 3 tháng 9, anh gửi cho tôi đọc bài “Hãy bớt nhỏ nhen đi”, tôi đã hồi âm cho anh như sau:
“Thưa anh Thanh Giang,
Cám ơn anh đã gửi cho đọc bài “Hãy Bớt Nhỏ Nhen Đi”. Trong bài anh kể chuyện ông Nguyễn Trọng Vĩnh phàn nàn rằng đáng lý ra ông phải được phát bằng “75 tuổi đảng” từ năm ngoái (2014) vì ông tuyên thệ vào Đảng Cộng Sản từ năm 1939.
Nếu ông Vĩnh là người có chút lòng tự trọng thì ông không thèm nhận cái bằng “75 tuổi đảng” mới đúng, bởi vì đảng cộng sản VN là một “Đảng Cướp” mà cụ Bùi Tín cũng là một đảng viên đã xác nhận như thế. Cho nên, xem chừng ông Nguyễn Trọng Vĩnh hãy còn mang niềm hãnh diện là một “lão thành cách mạng” đứng trong hàng ngũ một đảng cướp lắm nhỉ?
Trước đây, có người hỏi tôi tại sao đến bây giờ (thế kỷ 21) mà đảng cộng sản VN vẫn tồn tại. Tôi đã trả lời: “Tại vì những người vỗ ngực tự hào về cái danh lão thành cách mạng từng thề quyết tử để dân tộc quyết sinh, nhưng lại hèn như cụ Nguyễn Trọng Vĩnh, không dám xuống đường với giới trẻ và dân oan. Giá như họ (những lão thành cách mạng) dám đồng lòng quyết tử để dân tộc quyết sinh thì đảng cướp cộng sản đã tiêu vong từ lâu rồi!”
Hồ Chí Minh thiết lập một bộ máy cai trị gồm những người kế thừa vừa ngu, vừa dốt, vừa đểu, lại đều bị cắt đứt hệ thần kinh biết xấu hổ, nên chúng toàn là một lũ lưu manh, ăn cướp, nói dối như ranh không hề thấy ngượng mồm. Do đó, anh yêu cầu họ “Hãy bớt nhỏ nhen đi!” là điều bất khả. Chúng là một lũ ký sinh (chữ của Hà Sĩ Phu) chỉ biết ngụp lặn trong đống phân mà thôi, anh ạ!
Tôi nói điều này, chắc chắn anh Nguyễn Quang A (người chủ trương đấu tranh bất bạo động) sẽ phản đối: Đó là Việt Nam cần có một cuộc nổi dậy bằng vũ lực thì mới có thể thanh toán bầy ký sinh không tim, không óc đó được, thưa anh!
Tôi có những bà con ở trong nước cho hay bọn cầm quyền ngày nay chúng để mặc cho nhân dân chửi rủa cộng sản tha hồ, miễn là không đụng đến miếng ăn của chúng là được.
Chẳng phải tôi bi quan, nhưng nhìn chung tình hình ở quê nhà là hết thuốc chữa rồi!
Vài hàng thăm anh và gia quyến. Mong mọi người đều bình an.
Thân kính,
Bằng Phong Đặng văn Âu”
Ngày hôm sau, mồng 4 tháng 9, anh hồi đáp:
Anh Âu ơi
So với rất nhiều lão thành CM khác, cụ Vĩnh có cái công là những năm gần đây cụ lên án Tàu cộng rất mạnh. Mặt trận chống Đảng độc tài còn rất mỏng, phải biết gạn đục khơi trong. Vả chăng, không réo tên lên mà chửi những người CS tệ hơn Cụ Vĩnh mà cứ nhằm vào Cụ là rất không công bằng. Sử dụng Cụ để đánh bọn tệ hơn Cụ là rất lợi hại.
Thân ái, NTG”
Thưa anh Thanh Giang,
Tôi xin mạo muội trao đổi với anh đôi điều và mong rằng anh hãy xem đây như là một cuộc đối thoại thân tình giữa những người còn tha thiết đến vận mệnh Đất Nước. Nếu thấy tôi viết ra điều gì không đúng, xin anh vui lòng soi sáng, chỉ giáo. Tôi rất quý mến những người trí thức dấn thân như anh.
Cuối năm 2011, trang mạng Bauxitevn đăng bài “Từ Đảng Cộng sản ban đầu đến Đảng Cộng sản hiện nay” của ông Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh mà trong đó ông ca tụng đảng cộng sản và “Cụ Hồ” lên tận mây xanh, nào là được dân yêu, dân quý, dân tin tưởng nên mới có thể lập kỳ tích Điện Biên Phủ làm rúng động địa cầu. Tác giả xác quyết: “ĐCS sinh ra vì nước vì dân, không phải vì lợi ích riêng tư nào của Đảng.” để lên án “những phần tử chống cộng cực đoan phủ định toàn bộ công lao Đảng CSVN, họ nhắm mắt trước thời kỳ huy hoàng của Đảng CS Đông Dương, Đảng Lao động VN (cũng là Đảng cộng sản)”.
Đầu năm 2012, tôi đã viết bài phản biện bằng những dẫn chứng lịch sử để cho cụ Vĩnh hiểu rằng đảng cộng sản VN sinh ra chẳng phải vì nước, vì dân, mà vì nhiệm vụ của một tên đầy tớ khốn nạn như lời ông Bí thư Thứ Nhất Lê Duẩn đã tiết lộ “Ta đánh Pháp, đánh Mỹ đây là ta đánh cho Liên Xô, cho Trung Quốc”. Đảng cộng sản thực chất là một đảng cướp man rợ, lưu manh, núp đàng sau chiêu bài “Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc” để phủ dụ người yêu nước ngây thơ. Chính nhà văn Dương Thu Hương – một đảng viên cộng sản trẻ – khi mới vào Miền Nam lần đầu sau năm 1975 đã cất lên tiếng than ai oán: “Một chế độ man rợ đã đánh bại một nền văn minh”, thì căn cứ vào đâu để cụ Vĩnh bảo rằng Đảng Cộng sản ban đầu là tốt? Cụ bảo đảng được dân yêu, dân quý nên đảng mới có thể lập nên kỳ tích Điện Biên Phủ lẫy lừng làm chấn động địa cầu. Thế thì tại sao sau hiệp định Genève lại có gần cả triệu người phải giã từ mồ mả tổ tiên, nhà cửa, ruộng vườn để vào Miền Nam tìm tự do?
Tôi gửi bài viết đến trang mạng Bauxitevn mà tôi biết chắc họ sẽ không đăng. Nên tôi gửi bài viết cho giáo sư Nguyễn Huệ Chi để nhờ giáo sư chuyển đến ông Tướng Vĩnh. Giáo sư Nguyễn Huệ Chi trả lời: “Bài viết đã chuyển”.
Cụ Vĩnh đã nhận email của tôi và tôi tin chắc cụ đã đọc bài viết của tôi. Nhưng cụ tỏ ra kiêu mạn, không thèm trả lời và tiếp tục viết những bài ca tụng “công đức” Hồ Chí Minh mạnh mẽ hơn trên trang mạng Bauxitevn, như một sự thách thức.
Bọn cầm quyền cưỡng bách nhân dân học tập tư tưởng Hồ Chí Minh, noi gương đạo đức Hồ Chí Minh. Cụ Vĩnh một mặt phê phán bọn cầm quyền hiện tại là tha hóa, biến chất, không trong sạch như cái thời cụ đi theo cách mạng; mặt khác cụ lại ca ngợi Hồ Chí Minh như là nhà giải phóng dân tộc, là vị cha già dân tộc khả kính. Tôi suy luận: Trình độ nhận thức của cụ Vĩnh thấp kém nên không biết rằng Hồ Chí Minh lập ra cái bộ máy cai trị để biến toàn dân thành súc vật, có óc không được nghĩ, có mồm không được nói, tất nhiên sẽ sản sinh ra một tập đoàn kế thừa hoàn toàn không có khả năng biết xấu hổ.
Tôi viết thư cho Ban biên tập Bauxitevn như sau: “Các ông là những nhà trí thức, chắc chắn các ông đã đọc những tài liệu của các đảng viên cộng sản gần gũi ông Hồ tố giác tội ác của ông Hồ. Cớ sao các ông cứ đăng những bài ca ngợi, thần thánh hóa ông Hồ? Có phải quý ông đang làm theo chủ trương của bọn cầm quyền cưỡng bách nhân dân phải “học tập tư tưởng, noi gương đạo đức Hồ Chí Minh”?
Nhân đây, tôi cũng xin kể anh nghe vụ việc này. Khi trang mạng Bauxitevn ra đời, thấy treo tấm hình Võ Nguyên Giáp rất lớn, tôi đã viết cho giáo sư Nguyễn Huệ Chi một email với đại ý như sau: “Trang mạng của quý ông – những nhà trí thức ưu thời mẫn thế – lập ra, mà treo tấm hình Võ Nguyên Giáp làm biểu tượng đấu tranh là không đúng.Võ Nguyên Giáp là một ông Tướng hèn, mang danh là giáo sư dạy môn sử, mà lại khuất thân làm tay sai cho kẻ thù truyền kiếp của dân tộc là ngu. Tôi đề nghị các ông nên chọn tấm hình của chí sĩ Phan Chu Trinh mà treo, bởi vì Cụ Phan chủ trương “khai dân trí – chấn dân khí – hậu dân sinh” là phù hợp với vai trò và nghĩa vụ của người trí thức”. Mất một thời gian rất lâu, trang mạng Bauxitevn mới thay thế bức hình Võ Nguyên Giáp bằng bức hình cụ Phan Chu Trinh làm biểu tượng. Đề nghị của tôi chắc chắn hợp lý nên Bauxitevn mới nghe theo?
Thưa anh Thanh Giang,
Sở dĩ Hồ Chí Minh xây dựng thành công bộ máy cai trị là vì hàng ngũ trí thức (bộ óc của dân tộc) mù quáng, không có tầm nhìn xa. Đó là lời tôi nói với bác sĩ Nguyễn Khắc Viện trên điện thoại từ Mỹ gọi về, khi nghe lời tuyên bố của ông: “Vô sản không đáng sợ bằng vô học”. Anh Viện không những là vị bác sĩ y khoa; anh còn là nhà văn hóa. Chắc chắn anh phải biết câu nói: “Người thầy thuốc mà lầm thì giết một con bệnh; người làm chính trị mà lầm thì giết một thế hệ; người làm văn hóa mà lầm thì di hại muôn đời”. Nghe tôi nói thế, anh Viện bào chữa: “Mình ngây thơ cậu ạ!”. Tôi không nghĩ rằng anh ngây thơ; thực tình là anh … ngu. Một đảng lấy câu “Cứu cánh biện minh phương tiện” làm phương châm hành động thì chắc chắn không từ bất cứ việc gì mà không làm, dù vô đạo tới đâu. Thân sinh của anh là một ông quan nổi tiếng thanh liêm bị cộng sản đấu tố cho đến chết mà anh vẫn theo, là anh bất hiếu. Một lãnh tụ chủ trương đào tận gốc, trốc tật rễ giai cấp trí thức mà anh vẫn tôn thờ, là anh bất trí. Bao nhiêu thanh niên nam nữ được Miền Nam gửi sang Pháp du học đều bị anh đem cái tà thuyết cộng sản chiêu dụ, tuyên truyền để về phá hoại Miền Nam, để Miền Nam bị rơi vào tay cộng sản, là cái tội của anh đối với dân tộc Việt Nam rất lớn. Anh hãy về Hà Tĩnh làm lễ chịu tội với tổ tiên đi là vừa. Tôi kết luận: “Người trí thức không được phép ngây thơ. Hậu thế sẽ lên án về cái ngu của mình!”
Nếu Cụ Vĩnh thực sự là người có lương tâm trong sáng, có lý tưởng yêu nước thương dân thực lòng thì Cụ phải hận cái người đã biến Đất Nước ta trở nên tồi bại như ngày hôm nay. Giống như người thanh niên Trần Nhơn bị sự tuyên truyền huyễn hoặc của cộng sản, năm 1954 đã từ Quảng Ngãi tập kết ra Miền Bắc đi theo “Cụ Hồ” để làm cách mạng. Nhưng nay nhìn thấy rõ chân tướng “Cụ Hồ” là thằng đểu, thằng bán nước thì đã sáng tác hàng ngàn câu thơ để toàn dân đừng nghe lệnh đảng mà học tập tư tưởng và đạo đức của Hồ. Tôi đánh giá cụ Vĩnh là một người cơ hội, bằng những lý lẽ dưới đây:
1/ Từng làm Đại sứ ở Bắc Kinh lâu năm, từng nghe Ngoại trưởng Nguyễn Cơ Thạch cảnh báo nước ta sắp sửa lại rơi vào vòng Bắc thuộc sau Hội nghị Thành Đô năm 1990, chắc chắn cụ Vĩnh phải nhìn thấy cái dã tâm của Trung Cộng từ lâu rồi chứ! Ngày nay thấy cao trào chống Trung Cộng trong nhân dân đang lên, cụ giả bộ nhảy vào “ăn có” để được nổi tiếng, chứ không phải vì thành tâm với Nước.
2/ Khi Nguyễn Phú Trọng (đáng tuổi con cụ Vĩnh) mắng những đảng viên đòi dân chủ, đa nguyên là thoái hóa tư tưởng, biến chất, đạo đức sa sút, cụ Vĩnh im lìm. Tới khi nhà báo trẻ (27 tuổi) Nguyễn Đức Kiên lên tiếng mắng lại Nguyễn Phú Trọng thì cụ Vĩnh mới viết bài khen ngợi Nguyễn Đức Kiên bằng cái giọng kẻ cả “lão thành cách mạng”.
Tôi đánh giá những “Lão Thành Cách Mạng” như ông Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh tới giờ này mà cứ vái lạy Hồ Chí Minh, là ngu và hèn. Nếu họ thực tình thờ Hồ Chí Minh như vị Thánh thì họ phải làm hai việc: Thứ nhất kiện ông Hồ Tuấn Hùng viết sách Sinh Bình Khảo tố giác Hồ Chí Minh không phải là người Việt Nam, mà là người Tàu có tên Hồ Tập Chương; thứ hai, yêu cầu bọn cầm quyền phải dùng thử nghiệm ADN để chứng minh cái xác nằm ở quảng trường Ba Đình chính là Nguyễn Ái Quốc.
Ngay cả Hồ Chí Minh là người Việt Nam chính hiệu con nai vàng đi nữa thì hắn vẫn là một tên cướp đi bán nước ta cho ngoại bang, bởi vì mới đây chính cựu Đại tá cộng sản Bùi Tín đã chứng minh Đảng Cộng Sản Việt Nam là một đảng cướp cơ mà!
Tôi kính trọng cựu Đại tá Phạm Quế Dương có hành động trả lại thẻ đảng khi ông Tướng Trần Độ bị đảng vùi dập, khai trừ. Khi báo chí Trung Cộng cho biết Hồ Chí Minh là Thiếu tá Hồ Quang phục vụ trong Đệ Bát Lộ Quân là một anh Chệt, thì Đại tá Phạm Quế Dương liền viết bài yêu cầu bọn cầm quyền phải bạch hóa sự kiện lịch sử.
Tôi kính trọng nhạc sĩ Tô Hải đã hài tội Hồ Chí Minh trong tác phẩm của mình.
Tôi kính trọng nghệ sĩ Kim Chi đã thẳng thừng khước từ nhận lãnh tấm bằng ban khen của chế độ.
Tôi coi thường lời phàn nàn của ông Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh đáng lý ra ông phải được nhận tấm bằng “Bảy mươi lăm năm tuổi đảng” từ năm 2014. Bởi vì sự phàn nàn đó nói lên nhân cách của một con người mang danh Đại sứ; nhưng không bằng nghệ sĩ Kim Chi. Nhận tấm bằng thâm niên trong Đảng là cụ mặc nhiên tự hào về quá trình phục vụ một đảng cướp của giết người.
Thế giới đã kết tội Hồ Chí Minh là một trong những đồ tễ man rợ. Tài liệu lịch sử do chính những người đi theo cộng sản như Trần Đĩnh, Trần Đức Thảo viết ra cho biết Hồ Chí Minh là con quỷ ba đầu sáu tay rồi; nhưng vẫn tồn tại một chế độ bỏ ra hàng ngàn tỉ đồng để làm tượng đài bắt dân chúng thờ phượng, thì nước ta dù càng ngày càng có nhiều tổ chức xã hội dân sự ra đời cũng vô ích thôi!
Anh Thanh Giang biết không? Tôi cho rằng mỗi tượng đài Hồ Chí Minh mà bọn cầm quyền này dự trù sẽ dựng lên khắp cả nước, là những hòn đá tảng đè bẹp hồn thiêng sông núi của ta trỗi dậy. Bọn cầm quyền này là sản phẩm, là con cái của cái thằng đểu Hồ Chí Minh, nên chúng cũng rất đểu bằng cách bắt dân học tập tư tưởng Hồ Chí Minh, noi gương đạo đức Hồ Chí Minh mà chúng thừa biết Hồ Chí Minh ăn cắp tư tưởng của Nga, của Tàu và đạo đức thì hết sức tồi bại: gian dối, dâm ô.
Tôi không rõ có bao nhiêu nhà đấu tranh dân chủ trong nước khen ngợi hành động chống Trung Cộng theo cái kiểu của cụ Vĩnh. Nhưng tôi rất muốn được đọc những bài lên tiếng phản bác lập luận của tôi: Hồ Chí Minh là tên tội đồ dân tộc. Theo tôi, những ai chống chế độ cộng sản hiện hành mà lại tán dương, ca ngợi Hồ Chí Minh thì những kẻ đó chẳng khác gì những tên Công An bám lấy câu khẩu hiệu: “Còn đảng, còn mình”.
Mới đây, trên Dân Làm Báo đăng bài của bác sĩ Phạm Hồng Sơn có lời kết luận như sau: “Cái dở, cái tồi của “lực lượng thứ ba” là đến tận hôm nay vẫn có người cố tình biện bạch cho sai lầm của bản thân bằng những cách tinh vi, nhưng thiếu lý tính” để đánh giá lời tường thuật của ông Nguyễn Ngọc Giao thuộc lực lượng thứ ba: “Bỏ qua đi. Nếu bên mình thắng, có lẽ đối xử với bên kia còn tệ hơn”.
Nhân đây, tôi xin kể cho anh Thanh Giang nghe mẩu chuyện này: Trước năm 1975, tôi được tham dự buổi tiếp tân tại tòa soạn báo Chính Luận do bác sĩ chủ nhiệm Đặng văn Sung – một người anh thúc bá của tôi – tổ chức. Tôi hân hạnh gặp gỡ luật sư Trần Văn Tuyên – một trong những Dân biểu thuộc khối đối lập chính quyền VNCH – là người cổ súy mạnh mẽ Lực lượng Thứ ba. Tôi lễ phép đặt câu hỏi như sau: “Thưa luật sư, tôi chỉ là anh lính lái tàu bay, trình độ hiểu biết chính trị rất thấp. Xin luật sư vui lòng giải thích tại sao luật sư vận động thành lập lực lượng thứ ba và tôn ông Dương văn Minh lên làm minh chủ. Theo tôi biết, cộng sản không bao giờ chấp nhận lực lượng thứ hai, huống hồ là thứ ba, bằng cớ là cộng sản đệ tam diệt cộng sản đệ tứ như ngóe. Liệu lực lượng thứ ba của luật sư có đủ sức mạnh buộc quân xâm lược Miền Bắc rút về Miền Bắc không?”. Luật sư Tuyên lúng túng chưa biết trả lời ra sao, thì ông anh tôi kéo tôi ra chỗ khác để giữ hòa khí!
Luật sư Trần văn Tuyên là một trong những thủ lãnh Việt Nam Quốc Dân Đảng còn không thấy bản chất độc tôn man rợ của cộng sản thì làm sao Miền Nam có thể đoàn kết cùng nhau dốc hết tâm lực để chiến thắng? Tôi nghe một người bạn cùng ở chung trại tù với luật sư Tuyên kể lại rằng khi bọn cai tù bắt mỗi tù nhân viết lời thú tội với dân tộc, thì luật sư Tuyên đã khẳng khái viết: “Tôi chẳng có tội gì với dân tộc; chính đảng cộng sản mới có tội với dân tộc”. Thật là một lời buộc tội dũng cảm của kẻ sĩ! Nhưng tôi ước chừng rằng trong lòng luật sư Tuyên lúc bấy giờ hết sức ân hận vì lầm tưởng rằng cộng sản cũng là “người anh em”, cũng yêu nước thương nòi mà nỗ lực cổ súy lực lượng thứ ba!
Tướng độc nhãn Do Thái – Moshe Dayan – đã cảnh báo: “Miền Nam muốn chiến thắng cộng sản thì phải thua cộng sản đi đã!”. Lời cảnh báo đó có nghĩa là chính giới, lãnh tụ tôn giáo, trí thức Miền Nam không nhìn thấy hiểm họa cộng sản. Họ phải bị cộng sản dần cho nát xương thì mới mở mắt, để thấy cái chế độ chuyên chính cộng sản nó khủng khiếp đến dường nào thì may ra mới tỉnh ngộ.
Anh Nguyễn Thanh Giang quý mến,
Những hạt giống Hồ Chí Minh gieo trên đất nước Việt Nam là một bầy quỷ sứ, chúng chỉ biết bám vào quyền lực để vơ vét tài nguyên quốc gia mà thôi. Những kiến nghị, những thỉnh cầu dù khẩn khoản đến đâu, chúng sẽ không thèm nghe đâu! Nếu “đem đại nghĩa để thắng hung tàn” mà kêu gọi chúng hồi tâm là điều không thể thực hiện được. Bao lâu các nhà tranh đấu trục con quỷ Hồ Chí Minh ra khỏi đầu óc người dân, đập phá những tượng đài của nó thì may ra hồn thiêng sông núi mới trỗi dậy được.
Vì suy nghĩ như vậy, tôi không tin bất cứ ai lớn tiếng chống Trung Cộng, mà lại tôn thờ Hồ Chí Minh. Đó là lý do tại sao tôi phản bác luận điệu của ông Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh; chứ bản thân tôi không muốn vô lễ đối với người cao tuổi. Mong anh hiểu cho.
Trân trọng,
Bằng Phong Đặng Văn Âu
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)













