Thứ Bảy, 9 tháng 1, 2016

9/1/2016 - Bánh tráng Mỹ Lồng mùa Tết về

Từ thành phố Bến Tre, xuôi theo tỉnh lộ 885 qua cầu Chẹt Sậy là đã đến với huyện Giồng Trôm, xã Mỹ Thạnh, nơi có một làng nghề bánh tráng nổi tiếng cả trăm năm qua. Vừa đến làng nghề bánh tráng Mỹ Lồng, người ta sẽ bắt gặp hình ảnh dọc hai bên đường một màu trắng của những phên bánh tráng nối liền nhau từ nhà này sang nhà khác… Mùa giáp tết Bính Thân, làng bánh tráng Mỹ Lồng càng thêm tấp nập. Nhiều thế hệ người Mỹ Lồng suốt một đời tận tụy tráng từng chiếc bánh tráng và truyền bí quyết lại cho con cháu để giữ lấy cái nghề của cha ông.

Thứ Sáu, 8 tháng 1, 2016

8/1/2016 - Sáng 8.1, có 4 chuyến bay của Trung Quốc trên bầu trời Sài Gòn

Ông Lại Xuân Thanh cho biết từ ngày 1-1 đến 8-1, Trung Quốc đã thực hiện 46 chuyến bay vào vùng thông báo bay Hồ Chí Minh (FIR Hồ Chí Minh) để tới đảo đá Chữ Thập thuộc quần đảo Trường Sa, Việt Nam.

Riêng sáng 8-1, có 4 chuyến bay vào và ra FIR Hồ Chí Minh.

Bay vào vùng thông báo bay do Việt Nam quản lý nhưng phía Trung Quốc không hề nộp kế hoạch bay cho cơ sở cung cấp dịch vụ không lưu liên quan của Việt Nam và không thiết lập liên lạc thoại với Trung tâm kiểm soát đường dài Hồ Chí Minh", ông Lại Xuân Thanh nói.

Cục trưởng Cục Hàng không khẳng định, vùng thông báo bay Hồ Chí Minh có những đường bay nhộn nhịp vào bậc nhất thế giới. Tuy nhiên, các tàu bay Trung Quốc đã không thực hiện bất kỳ quy tắc quốc tế nào liên quan tới hoạt động bay.

Cục hàng không Việt Nam sẽ tiếp theo dõi sát sao vụ việc và sẽ làm việc tới Hiệp hội Vận tải hàng không quốc tế IATA, các hãng hàng không và Hiệp hội hàng không của Singapore, Philippines để thông báo về thực trạng các máy bay Trung Quốc đang uy hiếp an toàn tại vùng bay Hồ Chí Minh.

Cũng theo ông Thanh, Cục Hàng không Việt Nam đã có văn bản gửi tới nhà chức trách hàng không Trung Quốc để phản đối về việc nước này đang uy hiếp an toàn các hoạt động hàng không quốc tế.

+ Ảnh: FIR Hồ Chí Minh (màu xanh) tiếp giáp với FIR Sanya của Trung Quốc và FIR của Singapore. Nguồn: Cục hàng không Việt Nam.



Thứ Năm, 7 tháng 1, 2016

8/1/2016 - Sông Đồng Nai đang chết

Nhiều năm trở lại đây, sông Đồng Nai có biểu hiện gia tăng độ mặn và xâm nhập lên thượng nguồn theo thủy triều. Một kết quả quan trắc cho thấy vào mùa khô, độ mặn của nước đoạn ở cầu Đồng Nai (TP Biên Hòa) có lúc tăng lên đến 10 lần.
Theo đánh giá ban đầu, nguyên nhân do vào các mùa khô, hồ Trị An không tích đủ nước để đẩy nước mặn xâm nhập theo thủy triều.
MỐI ĐE DỌA KHỦNG KHIẾP
Ủy ban Bảo vệ môi trường lưu vực hệ thống sông Đồng Nai (Ủy ban sông Đồng Nai) trong cuộc họp tổng kết năm 2015 đã đưa ra nhiều con số giật mình: hiện trên toàn bộ lưu vực sông Đồng Nai có đến hơn 4.500 điểm xả thải đổ vào các sông, suối rồi chảy về sông Đồng Nai.
Mỗi ngày, lưu vực sông này tiếp nhận trên 480.000 m3 nước thải từ các KCN và các cơ sở sản xuất. Dọc lưu vực sông tồn tại hơn 220 bệnh viện nhưng nhiều nơi không có hệ thống xử lý nước thải tập trung. Ngoài ra, có hơn 400 làng nghề, hàng ngàn cơ sở chăn nuôi dọc lưu vực sông mỗi ngày xả ra khoảng 150.000 m3 nước thải, gần 1 triệu m3 nước thải sinh hoạt.
Riêng tỉnh Đồng Nai, chỉ số quan trắc gần đây nhất cho thấy chất lượng nước tại hơn 100 điểm ở các sông, suối, hồ trên địa bàn đều bị ô nhiễm nặng. Đứng đầu danh sách vẫn là các vùng đông dân cư, KCN như suối Linh, Săn Máu (TP Biên Hòa); suối Điệp, Nước Trong (huyện Long Thành). Kết quả quan trắc cho thấy nước tại các địa điểm trên không thể dùng cho cả việc tưới tiêu.
Vấn đề ô nhiễm sông Đồng Nai hiện quá nguy cấp nhưng 11 tỉnh, thành trong lưu vực hiện nay chỉ Bình Dương và Sài Gòn có nhà máy xử lý nước thải sinh hoạt nhưng cũng xử lý được phần rất nhỏ.
SẠT LỞ CŨNG LÀ TAI HỌA
Tại các xã Bình Hòa, Bình Lợi (huyện Vĩnh Cửu); Long Tân, Phước An (huyện Nhơn Trạch); các phường Long Bình Tân, Bửu Long và xã cù lao Hiệp Hòa (TP Biên Hòa), nhiều đêm người dân phải thay nhau canh “cát tặc” để chống sạt lở, giữ đất. Một số vùng khác, các công ty nhân danh nạo vét đồng thời khai thác cát ào ạt cũng khiến người dân hết sức bất an.
Ông Lê Phúc, ngụ phường Bửu Long, có 2 ha đất hoa màu sát bờ sông, mấy năm nay “cát tặc” chọn gần nơi này làm ăn, vườn đất nhà ông bị khoét hàm ếch vào sâu hơn 3 m, có nơi sạt lở đến 5 m, mấy sào đất coi như mất trắng.
Bà Bùi Hải, ngụ xã Hiệp Hòa, có căn nhà ven sông êm đềm gió mát. Thế nhưng, “cát tặc” hoạt động ầm ĩ, đất ven sông sạt dần rồi vách nhà bà cũng sụp xuống. “Người nuôi cá mất vốn làm ăn cả tỉ đồng có thể đòi bồi thường; còn tôi trôi nhà cửa, đất đai, gia sản nhưng nào biết kêu ai” - bà Hải nói.
Sự kiện lãnh đạo Đồng Nai bất chấp phản đối của người dân, ý kiến phản biện của giới chuyên môn, để tiếp tục thực hiện lấp sông Đồng Nai để làm dự án phát triển đô thị ven sông, sẽ gây ảnh hưởng trực tiếp đến nguồn nước sinh hoạt hằng ngày của người dân các tỉnh phía nam và tác động tiêu cực đến môi trường sinh thái.
Sông Đồng Nai tiếp tục bị chính quyền Đồng Nai bức tử.
Đỗ Vinh

Thứ Tư, 23 tháng 12, 2015

23/12/2015 - Những mảnh giấy và hành động đáng buồn của các bạn trẻ “thế hệ HCM”

Nhà thờ Đức Bà là một trong những tụ điểm được nhiều bạn trẻ ở Sài Gòn thường lui tới nhưng hình ảnh xung quanh nó đang khiến nhiều người không khỏi thất vọng.

Ý thức giữ gìn vệ chung, vệ sinh nơi công cộng... là câu chuyện đã được nói tới quá nhiều trên báo giới cũng như mạng xã hội.
Thế nhưng, vì lợi ích kinh tế, vì sự tiện lợi bản thân... mà những giá trị chung đấy đành phải xếp lại phía sau.

Câu chuyện được nói tới mới nhất được "định vị" tại khu vực Nhà thờ Đức Bà Sài Gòn. Đây là một địa chỉ nổi tiếng tại thành phố giờ đây có tên hành chánh là “Thành Phố Hồ Chí Minh” [cụm từ viết hoa vì là danh từ riêng], danh lam được nhiều người lui tới thăm quan, chụp hình...

Tuy nhiên, hình ảnh đẹp xung quanh Nhà thờ đang ngày một xấu đi bởi ý thức của một bộ phận người bán hàng rong và giới trẻ khi họ thản nhiên ngồi trên bãi cỏ ăn uống với nhiều rác thải xung quanh.



Có thể thấy, ở khu vực này đã có ghi biển cấm nhưng dường như chiếc biển đó không có mấy tác dụng ngoài việc "tập kết rác thải".

Những hình ảnh này sau khi được đăng tải và lan truyền rộng rãi trên mạng xã hội đã nhanh chóng thu hút được rất nhiều sự quan tâm với những lời bình luận về ý thức.

Người dùng N.T.Đ bình luận: "Để cái biển cấm ở kia làm quái gì không biết, vứt xừ nó đi cho đỡ chật đất, cắm ở đấy người ta có biết chữ đâu mà để".

"Cơn quan chức năng ra dẹp thì kêu là không tạo điều kiện cho người dân kiếm sống, mưu sinh, kêu than các kiểu... nhưng nếu không dẹp bỏ đi thì sẽ là như này đây" - người dùng B.T chia sẻ.
"Không biết là những người này có thường xuyên lên mạng comment hô hào về ý thức người này người kia không nhỉ? Mình nhớ là có câu nói rằng kinh tế của 1 quốc gia phản ánh qua ý thức và dân trí của người dâ mà" - bạn L.K bình luận.

Thứ Ba, 22 tháng 12, 2015

22/12/2015 - Tẩy chay sản phẩm của Tân Hiệp Phát

Ngày 20-12-2015, Chủ tịch Hội đồng quản trị kiêm Tổng giám đốc Công ty cổ phần đầu tư phát triển công thương miền Trung - ông Phạm Anh Tuấn ký văn bản quy định về việc quy định các đơn vị thành viên và cán bộ công nhân viên công ty không sử dụng sản phẩm của Tập đoàn Tân Hiệp Phát.

Trong văn bản ông Phạm Anh Tuấn nhấn mạnh: Thời gian qua trên các thông tin báo chí và các trang mạng xã hội có đề cập nhiều đến các loại nước uống đóng chai và một số sản phẩm tiêu dùng, một số thực phẩm kém chất lượng đang bán tràn lan trên thị trường gây ảnh hưởng đến sức khỏe, tính mạng người tiêu dùng.

"Tổng giám đốc đề nghị nghiêm cấm các đơn vị trực thuộc Công ty, toàn thể cán bộ công nhân viên công ty không được sử dụng cũng như phục vụ khách hàng các sản phẩm mang thương hiệu Tân Hiệp Phát đồng thời hủy toàn bộ sản phẩm của hãng này (nếu có) trong kho hoặc các cửa hàng, nhà hàng của công ty để tránh các rắc rối không đáng có làm ảnh hưởng đến uy tín thương hiệu của Công ty”, trích văn bản ông Phạm Anh Tuấn ký.

Phần cuối văn bản Tổng giám đốc Công ty cổ phần đầu tư phát triển công thương miền Trung yêu cầu các đơn vị trực thuộc đặc biệt các đơn vị kinh doanh, dịch vụ nghiêm túc kiểm tra đảm bảo sản phẩm chất lượng luôn tiếp thu ý kiến phản ánh đóng góp của người tiêu dùng và quý khách hàng để công tác phục vụ được tốt hơn.

Đỗ Vinh

Thứ Hai, 21 tháng 12, 2015

Tản mạn người Sài Gòn

Dân Sài Gòn chính hiệu “con nai vàng” chẳng bao giờ gọi Sài Gòn là thành phố Hồ Chí Minh. Không nhất thiết là vì lý do chính trị. Thằng Tí thằng Tèo trong mắt bà ngoại trăm năm vẫn là thằng Tí thằng Tèo, bất kể địa vị xã hội của nó là gì.

Dân Sài Gòn “quái chiêu” lắm, lúc nào cũng than thiếu tiền, nhưng không sống tằn tiện bao giờ! Họ hào hiệp với bản thân và bè bạn; và họ luôn tìm được cách kiếm tiền.

Nhiều người bảo tôi rằng dân Nam Bộ được thiên nhiên ưu đãi, sống hôm nay khỏi lo ngày mai, nên họ sống rộng rãi hơn dân miền Trung và miền Bắc.

Có lẽ đúng. Nhưng còn cái gì đó hơn thế nữa! Kiểu ăn xài “xả láng sáng dậy sớm”, dù nghèo rớt mồng tơi, dường như ăn vào máu của dân Sài Gòn, ăn vào không khí họ thở hàng ngày, ăn cả vào cái văn hóa hổ lốn cẩu xực của họ. Dĩ nhiên để ăn xài thì đầu tiên phải kiếm ra tiền.

Kiếm tiền thì có lẽ không đâu có nhiều cách như Sài Gòn.

Trong thời còn ăn bo bo, gạo tổ đỏ lòm, thời dân Hà Nội còn ganh nhau từng cái khung Chiến Thắng, lốp Phượng Hoàng, hộp sữa cân đường tiêu chuẩn, thì dân Sài Gòn đã bắt đầu nuôi heo lậu, quấn thuốc lá Lạng Sơn pha lá dừa, làm pháo giả, bán thuốc Tây “bột năng” đầy ngoài chợ… Hiển nhiên một phần là do ưu thế xa “trung ương”, nhưng phần chính là do dân Sài Gòn sống rất “năng động”.

Những năm 79, 80 mà thấy anh nào bị cối kẹp nách, mặt mũi lấm lét ở chợ Nguyễn Hữu Cầu thì biết ngay là hắn buôn thuốc Tâỵ Sau khi chợ thuốc Tây bị dẹp thì đường Nguyễn Hữu Cầu biến thành cái chợ trời đầu tiên của Sài Gòn sau 75. Ôi thôi thì quần zin áo pun, đồ Mỹ lẫn đồ chợ Lớn, bếp điện Liên Xô dây Gò Vấp…

Ở Sài Gòn cái gì bán được là có người bán. Ðừng hòng mà mua được đồ xịn nếu mà không quen biết hay hiểu biết. Nhiều người tự thị là “rành” nhất bị lừa mà vẫn còn hí hửng. Ðó là chưa nói đến giá cả trời ơi. Tôi thường tự hỏi ai cũng bán hết thì lấy ai ra mà mua? Tiền đâu ra mà mua? Thế mà chợ lúc nào cũng đông. Ðúng là Sài Gòn!

Nếu không thích cảnh chợ búa “gần mực” thì người ta quấn thuốc lá, nuôi heo với cơm thừa canh cặn pha cám lậu ở ngay trong nhà. Chuồng heo phải lau rửa ít nhất hai lần một ngày, sợ hôi thì ít, mà sợ công an phát hiện thì nhiều.

Lái heo bốn rưỡi sáng đã mang xe ba gác đến chở. Bọn lái heo lậu giết heo còn giỏi hơn công nhân chuyên giết-mổ heo ở xí nghiệp Cầu Tre sau nàỵ Chích điện con heo chỉ kêu cái “éc” là chết ngoẻo tò te, xẻ làm bốn mất độ mươi phút, sáng hôm sau bà con có thịt heo tươi bán ở chợ.

Khi xí nghiệp nước đá Sài Gòn chưa ra đời thì nhà nhà làm đá, người người bán nước đá. “Cho con 2 cục đi dì ơi!” là câu cửa miệng trưa hè của dân Sài Gòn. Tiền điện thì vừa đắt cứa cổ vừa phải có tiêu chuẩn. Mua cả cái tủ lạnh chuyên làm đá bỏ mối tháng cho các quán cà phê vỉa hè cũng chỉ đủ tiền ăn trưa cho gia đình là giỏi.

Người ta còn buôn cả những thứ tưởng chừng như chẳng có người mua vào thời đó như phô mai Liên Xô thúi hoắc, bánh kẹo Vinabico, rượu XO pha rượu lúa, nước lã và cồn…

Ðến giữa và cuối thập niên 80 thì cơ hội kiếm tiền còn nhiều gấp bội. Sinh viên học sinh nghèo thì đi dạy thêm, quen biết hơn tí nữa thì đánh hàng Viễn Dương, hàng Ðông Ảu, buôn thuốc lá Campuchia, mua bán xe gắn máy kiếm vài chỉ dẫn “ghệ” đi chơi dễ như bỡn.

Bọn Tèo kinh doanh còn buôn cả đất đai, làm xây dựng kiến tiền tỉ khi còn chưa ra trường. Không nhất thiết phải chúi đầu vào học kiếm suất đi Tây. Sống cái đã, ngày mai là chuyện của tương lai!

Kể cả các thầy dạy luyện thi đại học cũng biết làm ăn ra trò: xây thêm nhà mở lớp học, có cả lớp học máy lạnh cho con nhà giàu học riêng một lớp năm bảy đứa. Các thầy nổi tiếng rất biết marketing, dạy cả lớp giỏi lấy tiền ít để bọn nó thi thủ khoa mang danh tiếng cho thầy, chia lớp ra làm cả chục tầng tùy trình độ.

Các chị các cô khéo tay thì làm bánh, làm hoa giả, pha nước hoa bán đầy đường Ðồng Khởi, làm kem dừa, kem chuối tăng thu nhập gia đình.



Ðừng tưởng dân Sài Gòn chỉ lo làm ăn không đọc sách. Sài Gòn có vài trăm tiệm sách cũ mà dân nghiền sách nhẵn mặt. Từ sách Giải Tích Hàm của Lê Hải Châu, sách Tuổi Hoa trước giải phóng, chưởng Kim Dung, đến hình ảnh sách báo khiêu dâm của Mỹ, Hong Kong hay báo Toán Học Tuổi Trẻ, Kvant, và mọi loại truyện ngắn, dài, tiểu thuyết nội ngoại, đều có cả.

Nhân chuyện buôn thuốc, tôi có thằng bạn đi Tây Ninh buôn hai cây thuốc Zet bị bắt tịch thu luôn cả cái xe dream. Rõ là ngu! Thằng cu phá phách kinh khủng, nhưng cũng vui tính ra phết. Có lần ngồi uống cà phê hắn bảo cô bán hàng: “Liên ơi cho anh mượn sợi dây thung.” – “Chi dzậy anh?”, Liên hỏị Nó bảo: “để anh thắt ống dẫn tinh”. Cô bé mặt đỏ lừ không biết có bỏ cái gì vào ly cà phê của nó không.

***

Sài Gòn là thế đấy, muôn người muôn mặt, đa dạng vô cùng!

Dù phần nào bị cuộc sống sôi nổi cuốn trôi, Sài Gòn vẫn có nhiều thằng Tèo mộng mơ làm thơ viết truyện dễ thương khôn tả: làm ăn tay phải, văn nghệ tay trái. Hình ảnh con Thơm cái Thắm hàng me gốc điệp không bao giờ phai nhạt trong mắt bọn Tèo Sài Gòn.



Tôi vẫn còn nhớ Tèo Nguyễn Nhật Ánh với “cô gái đến từ hôm qua”, “còn chút gì để nhớ”, “truyện cổ tích dành cho người lớn”…

“Lòng em như chiếc lá khoai/ Ðổ bao nhiêu nước ra ngoài bấy nhiêu…”

Hay Tèo Bùi Chí Vinh: “Cô gái ơi anh nhớ em,/ Như con nít nhớ cà rem vậy mà/ Như con dế trống đi xa,/ Lâu lâu lại nhớ quê nhà gáy chơi/ Con dế thường gáy một hơi,/ Còn anh gáy hết… một thời con trai,…”

Ðến đây tôi chợt nhận ra rằng viết về “một thời để nhớ”, về những kỷ niệm êm đềm của tuổi thơ thì rất dễ, dễ đến mức cái thằng văn dốt chữ nát như tôi cũng “xổ nho” được vài dòng.
Khi viết cái gì ít vô thưởng vô phạt hơn một chút thì phải bắt đầu nhìn trước ngó sau, câu chữ trúc trắc, ý vẫn tràn nhưng sợ hiểu sai hiểu lệch, lại phải tránh chính trị chính em …

Tôi đã định dừng ở đây vì câu chuyện đã nhạt dần đi, cái hào hứng ban đầu của bạn đọc, nếu có, chắc cũng không còn nồng nhiệt nữa. Thế nhưng chẳng thể để lại trong lòng bạn đọc ấn tượng về một Sài Gòn với hai cây thuốc Zet, tôi lại phải tìm cách khác để kết thúc. Chỉ sợ rằng cũng chẳng khá hơn 2 cây thuốc Zet là mấy.

***

Nếu phải so sánh Sài Gòn với Hà Nội chẳng hạn, thì ta có thể so sánh ngay hai loại ổi của hai xứ. Ổi đào Hà Nội thơm lừng, ngọt ngay, ruột đỏ tươi rất đẹp, nhưng cùi mỏng, hột to, vừa khó nhá vừa chỉ nhắm được tí là hết. Ổi Sài Gòn to hơn nắm tay, cùi dày, không ngọt và thơm như ổi đào nhưng giòn tan, cắn một miếng là mát lịm, lại có thể chia cho nhiều người ăn, chấm muối ớt nghe qua là chảy nước miếng.

Con gái Sài Gòn cũng vậy, nghe qua là… chảy nước miếng.

Con gái Sài Gòn dễ thương lắm! Họ có cái nhìn trong trẻo về cuộc sống, lại chẳng giận dai vùng vằng vô lý bao giờ. Ði đón trễ thì: “anh để em chờ nãy giờ đó coi có được hông? Ghét dễ sợ luôn hà!” Cộng với một cái lườm, hai cái nguýt thì bọn Tèo Sài Gòn hối hận quá cả 2 tháng sau mới… trễ lần nữa.

Con gái Sài Gòn còn biết ăn mặc, đi đứng, nhất nước. Tiền có thể thiếu chứ phong cách tiểu thư thì chẳng thiếu bao giờ. Tiểu thư Sài Gòn không ưỡn ẹo mè nheo, mà phóng xe vèo vèo đứng tim Tèo.

Giọng gái Sài Gòn thì ngọt hơn mía lùi. Cái câu “hổng chịu đâu” mà nghe dân xứ khác nói thì ngứa lỗ nhĩ, nghe con gái Sài Gòn nói thì bọn Tèo Sài Gòn như bong bóng xì hơi, biểu cái gì cũng nghe ráo trọi. Con gái Sài Gòn lãng mạn chẳng kém ai, nhưng cũng rất thực tế. “Ðược thì được hổng được thì thôi, làm chi mà dzữ dzậy!”.

Sài Gòn là vậy đó, ít nhất là từ cái nhìn của Tèo tôi. Sài Gòn dễ thương khôn tả, khoáng đạt và bao dung, rộng rãi và hào phóng. Người Sài Gòn sống nhanh nhất nước, không sợ cái mới, ghét cái lỗi thời, rất thực tế.

Còn ti tỉ nhiều đề tài thú vị về Sài Gòn mà tôi không muốn đề cập vì lười là chính: cuộc sống sinh viên học sinh Sài Gòn, các trò ma mãnh “cua ghệ” của bọn Tèo Sài Gòn, con trai Sài Gòn, bạn bè Sài Gòn,…

Tôi đã nghe rất nhiều những lời nhận xét kiểu vơ đũa cả nắm: con trai Sài Gòn thế này, con gái Sài Gòn thế kia, dân Sài Gòn thế nọ… Càng nghe càng thấy buồn cười vì đa số những người nói mấy câu đó chưa bao giờ thật sự sống ở Sài Gòn.

Không hiểu có ai đó đọc bài này xong thì có thay đổi cái nọ cái kia trong nhận thức của họ không? Hy vọng nhỏ nhoi của tôi là những thay đổi, nếu có, là theo hướng tốt hơn.

Riêng tôi thì tôi vẫn nhớ rằng hồi con nít, tên ở nhà của tôi là... Tèo!

Giờ thì thằng Tèo đã già, nên cái nhớ này cứ xọ cái nhớ kia.


Lan Khuê có bị xử ép tại Hoa hậu Thế giới?

Người đẹp Việt Nam mất quyền thi ứng xử và không được trình diễn điệu múa dân tộc trong đêm chung kết Miss World, tối 19/12 tại Trung Quốc.

Cuộc thi Hoa hậu Thế giới 2015 kết thúc với chiến thắng bất ngờ thuộc về hoa hậu Tây Ban Nha - Mireia Lalaguna. Kết quả dành cho hai á hậu cũng chưa thực sự thuyết phục. Bên cạnh đó, nhiều khán giả Việt Nam cảm thấy Lan Khuê bị xử ép.

Với việc Lan Khuê lọt vào Top 11 Hoa hậu Thế giới 2015 đã chính thức ghi dấu ấn thứ hạng cao nhất cho Việt Nam tại đấu trường sắc đẹp lớn nhất hành tinh. Cô đã nối tiếp chuỗi thành công của đàn chị là Phạm Thị Mai Phương - Top 20 năm 2002, Nguyễn Thị Huyền - Top 15 năm 2004, Mai Phương Thúy - Top 17 năm 2006, Trần Thị Hương Giang - Top 16 năm 2009, và Nguyễn Thị Loan - Top 25 năm 2014.

Càng ý nghĩa hơn khi thành tích này được lập nên ngay trên đất Trung Quốc, nơi mà hoa hậu nước chủ nhà chỉ dừng chân ở Top 20 tứ kết. Điều này làm cho toàn thể người hâm mộ Việt Nam hết sức hài lòng bởi vì ban tổ chức Hoa hậu Thế giới đã có một quyết định sáng suốt.


Tuy nhiên, trong suốt quá trình dự thi,đại diện Việt Nam đã gặp không ít khó khăn, trở ngại. Nhiều lúc Lan Khuê muốn buông xuôi, bỏ cuộc vì không chịu nổi áp lực, công sức bỏ ra gấp nhiều lần thí sinh khác nhưng nhận lại chẳng bao nhiêu. Trước cuộc thi, cô kỳ vọng rất vào phần thi Siêu mẫu nhưng cuối cùng chỉ vào đến Top 30, mà không phải là Top 5. Hoặc như việc hoa hậu Samoa chỉ quyên góp có 500 đầu sách có tên trong top 10 Hoa hậu Nhân ái, còn Lan Khuê thì không những xây dựng các tủ sách ở bệnh viện, mà còn gây quỹ hơn vài trăm triệu đồng hơn các bệnh nhi ung thư, nhưng lại không được vào.

Lan Khuê được các chuyên gia trên toàn thế giới đánh giá khá cao từ những ngày đầu của cuộc thi, bởi vẻ đẹp lạ, hiện đại, gương mặt rất phù hợp với quảng cáo lẫn làng mẫu. Và ở mỗi nơi, cô xuất hiện luôn có rất nhiều ánh mắt dõi theo, trầm trồ bởi phong cách ăn mặc rất thời trang, thanh lịch và có chất riêng. Chặng đường gian nan vừa qua đối với Lan Khuê được xem là thử thách lớn nhất trong cuộc đời cô. Cô gái vốn mạnh mẽ, cứng cỏi đã nhiều lần khóc mỗi khi gọi điện về Việt Nam.

Chiến thắng ở phần vote của Lan Khuê do chính khán giả nước nhà đồng lòng ủng hộ sau khi cô can đảm lồng ghép hình ảnh bản đồ Việt Nam khẳng định chủ quyền với hai quần đảo Hoàng Sa - Trường Sa vào video giới thiệu bản thân. Tuy nhiên người đẹp Việt Nam không được vào vòng Top 5+1 để thi ứng xử như thông báo ban đầu. Ban tổ chức thay đổi luật chơi vào giờ chót với Top 10+1 khiến đại diện Việt Nam mất quyền thi ứng xử. Phần trình diễn điệu múa dân tộc của Việt Nam đã bị thay thế bởi nước chủ nhà Trung Quốc, cũng làm cho khán giả đặt câu hỏi tại sao?

Việc nhiều thí sinh có tên trong Top 20 dù không lọt vào bất kỳ vòng thi phụ nào trước đó như Ecuador, Scotland, hay Bắc Ai-len... làm người xem thêm hoang mang về cách chấm điểm của ban tổ chức.

Tân hoa hậu là một gương mặt hoàn toàn nằm ngoài dự đoán và gây bất ngờ khá lớn, cô hoàn toàn không nằm trong Top 10 của bất kỳ bảng xếp hạng nào cả. Tân hoa hậu được ví như bản sao của nữ diễn viên Meryl Streep, và chiến thắng lần này của Mireia Lalaguna cũng được xem là dễ chấp nhận hơn các năm 2005, 2009, hoặc 2012 và dầu sao cô cũng chiến thắng phần thi Người mẫu một cách thuyết phục.

Một số chuyên gia vẫn cho rằng đây là một sự tưởng thưởng xứng đáng cho Tây Ban Nha sau bao nhiêu lần bị vuột mất vài chiếc vương miện Hoa hậu Thế giới trong vòng 10 năm qua với những ứng cử viên hàng đầu như Mireia Verdú (2005), Patricia Rodríguez (2008), Carla García (2011) và Elena Ibarbia (2013).


Kết quả chung cuộc năm nay có quá nhiều ứng cử viên bị loại và chứa đựng bất ngờ với nhiều thí sinh theo đánh là chưa thực sự ưa nhìn. Nhưng tiêu chí của cuộc thi Hoa hậu Thế giới không quá đề cao vẻ đẹp về ngoại hình hay gương mặt, mà chủ yếu là đóng góp cho xã hội, cộng đồng thông qua những dự án nhân đạo. Miss World đã loại bỏ hẳn những phần thi thu hút và sôi nổi như trang phục áo tắm, trang phục dân tộc mà thay vào đó là phần thi tài năng, thể thao, và truyền thông.
Và chỉ duy nhất ở cuộc thi Hoa hậu Thế giới thì các cựu hoa hậu, dù đã đăng quang nhiều năm nhưng vẫn nhận được sự trân trọng khi luôn được mời đồng hành cùng các thí sinh, tiếp tục đóng góp cho cuộc thi. Hoa hậu Thế giới ngày nay đã đi ra ngoài khuôn khổ của một cuộc thi sắc đẹp bình thường, dần trở thành một hoạt động văn hóa hướng tới cộng đồng, nâng cao hình ảnh phụ nữ và đề cao những giá trị nhân văn. Đó là lý do tại sao nó thu hút được nhiều quốc gia tham dự nhất dù luôn đề ra những yêu cầu rất cao, và khó khăn hơn những cuộc thi khác.
Tổng hợp